Freitag, 7. November 2025

Tình Cha Con Chùm 2

 

Ai Hiểu Lòng Tôi

 

Ba thập kỷ qua tôi nhớ Cha

Nỗi niềm sao tỏ với trăng thâu

Lớn lên nước mắt dư dòng lệ

Bóng lẻ đêm khuya mộng ngẩn sầu

 

Mẹ bảo rằng Cha đã ra đi

Con người tệ bạc đoái hoài chi

Sương rơi đầu ngõ tan theo gió

Trời lạnh muà thu rụng rã rời!

 

Tôi vẫn hoài nghi chẳng biết sao

Vì sao mình lại được sinh ra

Phải chăng Đức Chuá an bài sẵn

Hay kẻ vô tâm rụng phấn đào?

 

Thu lại rồi thu năm tháng qua

Trải bao lá rụng gió đưa muà

Mà tôi vẫn bước trên hè phố

Thơ thẩn buồn thương một bóng mờ....

 

Kià bóng hình ai tiếng gió gào

Nhạt nhoà khi tỏ lúc khi mờ

Phải chăng người ấy từng đau khổ

Góp lại cho nhau những giọt sầu.

 

Tôi biết lòng tôi rất nhớ người

Mà sao tôi chẳng nói nên lời

Thương yêu từng gọi hồn thơ dậy

Biền biệt bên tai chẳng thấy gì?

 

Tôi nhớ hoàng hôn bóng ác tà

Tiếng ai như thể tiếng chiêm bao

Chập chờn như tiếng người xưa gọi

Người ấy kêu rằng một tiếng Cha!

 

Giận hờn quày quả tôi im lặng

Tôi chốn Cha tôi mặn muối đời

Tôi giận Cha tôi thề không gặp

Mà lòng tôi lại nhớ mong người!

 

Tôi muốn nhưng mà tôi chẳng nói

Mấy lần tôi định gọi nhưng thôi

Tôi cố quên đi mà chẳng được

Trời ơi! Ai có hiểu lòng tôi?

 

Chỉ có Cha tôi là hiểu thôi

Nhưng người biền biệt chẳng khi về

Người đi chẳng ngoái quay đầu lại

Gió lạnh đêm nay tối thế này!

 

Tôi nhớ người sao thật hở trời

Đêm thu vằng vặc ánh trăng soi

Mà lòng tôi buốt như dao cắt

Người đã sinh tôi ở cõi đời.

 

Tôi ở Bắc Âu sứ Phần Lan

Mẹ con tôi muốn được yên thân

Cắt đường điện thoại vô âm tín

Tôi trốn Cha tôi giưã thế trần...

 

Người là máu thịt trong tim tôi

Cuả những buồn vui của nghĩ suy

Cuả bao tâm trạng tôi từng có

Thúc giục lòng tôi những tháng ngày

 

Tôi vẫn bần thần trong nhớ nhung

Bao lần tôi tự nhủ trong lòng

Mà vẫn sợ rằng Mẹ bắt được

Cho đời cay mặn muối thêm gừng

 

Tôi vẫn sống bên mọi cuộc đời

Vẫn yêu vẫn giận vẫn buồn vui

Mỗi khi tết đến nhìn thiên hạ

Tôi biết hồn tôi vắng một người...

 

Người ấy hẳn là Cha của tôi

Mà sao không dám gọi tên người

Lòng tôi đâu có chai như đá

Tôi chỉ giận người có thế thôi!

 

Người ấy ngày xưa bỏ rơi tôi

Bây giờ tôi lại bỏ rơi người

Quanh đi quẩn lại tôi trằn trọc

Ai bỏ rơi ai giưã cuộc đời?...

 

Chẳng có gì đâu ai bỏ ai

Chẳng qua số phận phải chia ly

Nhưng vì tôi vẫn còn ương bướng

Tính nết cha con khổ thế này...

 

Đông lập Phần Lan tuyết rụng rồi

Lao xao gió lạnh thấm lòng tôi

Đứng bên cửa sổ tôi cầu nguyện

Đức Quốc vầng trăng hãy sáng soi...

 

Người ở phương xa có biết không

Mong tin người lắm nỗi xa thương

Chiều nay gió lạnh sương nhiều quá

Ai biết thương ai nặng tấm lòng?

 

20.10.2008 Lu Hà

 

 

 

Hãy Sống Đẹp Như Cha

 

Li bì một giấc mộng dài

Bàng hoàng thức giấc bùi ngùi làm thơ

Tấm lòng phụ tử gửi trao

Thương con gái nhỏ phương nào xa xôi

Sinh ra chưa tỏ việc đời

Mà con vội trách cha hoài thế con

Thói đời là cuộc dinh hoàn

Hư hư thực thực dương trần hiểm sâu

Trái tim lầm lỡ trên đầu

Vầng trăng khi rạng khi dầu con ơi

Khi nghe thì phải hai tai

Nghĩ xuy thì phải chín mười đắn đo

Say mê chớ có sa đà

Tinh thần sáng suốt thật thà vẫn hơn

Lương tâm lòng dạ trắng ngần

Trước sau rồi cũng lòi dần trắng đen

Vô tư gìn giữ hồn nhiên

Nét hay vẻ đẹp làm duyên cho đời

Giàu sang thì để làm chi

Nưả cười nưả khóc bồi hồi chẳng an

Yêu thương hạnh phúc tinh thần

Được thua hơn kém băn khoăn làm gì

Ghen tuông lòng dạ hẹp hòi

Đêm đông u ám lòng người chẳng ngay

Yêu thương phải biết thiệt thòi

Mỗi người mỗi vẻ duyên trời ban cho

Âu châu xứ lạ khác ta

Tranh dành tình cảm ta bà khổ đau

Tình yêu đơn độc mù loà

Để đời vương lệ âu sầu ngàn thu

Con cha là đoá tâm hoa

Mong con sáng xuốt học cha làm người...

 

4 giờ sáng ngày 4 tháng 11 năm 2008

Lu Hà

 

 

Một Linh Cảm

 

Một linh cảm như có điều muốn nói

Con gái cha đang mong đợi từng giờ

Đã nhiều năm khắc khoải mong chờ

Muà tái ngộ sẽ có ngày xuân đến

 

Con nhớ cha một tình thương ngang trái

Là não cân huyết mạch cuả tim ta

Trong bi ai biển khổ kiếp ta bà

Lòng hổ thẹn sẽ bình yên sóng cả

 

Con có biết nỗi lòng cha đang nhớ

Những tháng năm kỷ niệm u buồn

Lòng xót xa thương tiếc thuở hoa tàn

Cha gieo hạt cho mầm non sự sống

 

Vì định mệnh như tiền đình mách bảo

Cho tháng ngày nên ân ái vợ chồng

Rồi chia ly kỷ niệm tặng trong lòng

Đời chỉ đẹp khi chim trời bất giệt

 

Yêu là chết là nguội tàn tất cả

Là hận thù chiếm đoạt quyết không tha

Là vừng dương vụt tắt buổi chiều tà

Là uất hận như ly tràn nước đổ...

 

Yêu là sống khi tình người vĩnh cửu

Ở bên nhau hay bi lụy xa lià

Dù muôn phương luôn cầu nguyện cho nhau

Tạo phước hậu như mưa nguồn gió biển....

 

Một linh cảm như có điều muốn nói

Con mong cha như nắng hạn chờ mưa

Bao thương đau tức tưởi nỗi u sầu

Vì năm tháng đã chôn vùi tất cả...

 

Con cũng biết tình người không đơn giản

Nó sâu xa như muối mặn gừng cay

Nó âm thầm như suối chảy mây bay

Nó lồng lộn như giông trời bão biển...

 

Con có biết trái tim người thi sĩ

Yêu và thương là câm lặng giận hờn

Mỗi vần thơ như sói nát tim gan

Đã trào lên khóc thay bằng ngọn bút

 

Sáng chủ nhật 19.10.08

Lu Hà

 

 

Nỗi Lo Của Cha

 

Suốt cả chiều nay cứ vẩn vơ

Bâng khuâng lẩm nhẩm những vần thơ

Trắc bằng réo rắt đòi cuộc sống

Cát sĩ thương con lệ ưá trào.

 

Cha muốn đem lòng khuyên dạy con

Thương con chim nhỏ chốn lồng son

Kế thưà nòi giống mà đau xót

Mã số thông tin nhạt máu dần….

 

Cuộc sống con ơi đâu chỉ ăn

Giàu sang lê bước gối sương tàn

Hoa lòng nhạt nhẽo vì tư lợi

Vẩn đục hồn thơ những bạc tiền…

 

Tuổi tác càng cao cha phải đi

Bước vào vũ trụ hận tư duy

Ta bà ghẻ lạnh đầy oan trái

Thương chốn trần gian lạnh hẹp hòi...

 

Cha đã sinh con ở thế trần

Bao giờ hổ thẹn với lương tâm

Tự hỏi lòng mình thì tự biết

Ai người thật sự có lương nhân ?...

 

Ngày một ngày qua cứ lụi dần

Cho đời tẻ nhạt tháng ngày xuân

Đến khi con hiểu thì cha đã

Trong chốn bồng lai vui cảnh tiên

 

Cuộc đời ai sẽ lại chai lỳ

Cằn cỗi trái tim chẳng nghĩ xuy

Cứ tự nhủ lòng rằng giỏi lắm

Nhà cao cửa rộng với xe hơi.....

 

Chiều nay gió bấc đông về sớm

Hết đứng rồi ra thở vắn dài

Thương cho giọt máu lầm cát bụi

Lẫn với tro than của mật đời...

 

2008 Lu Hà

 

 

Tia Nắng Cảm Thông

 

Mấy hôm rền rĩ mưa rơi

Cảm thông trời cũng vén mây mỉm cười

Thơ bay ngâm ướt cổng trời

Chư tiên sầu não khởi bầy tấu chương

Thưa rằng: Hạ giới lâu nay

Có tên thi sĩ oán trời khóc than

Cha con cốt nhục xương tàn

Hơn hai thập kỷ vương buồn nhớ mong

Trời làm mưa gió não nùng

Nỉ non thơ đến thánh cung oán hờn

Chia ly sẻ nghé lạc đàn

Non sông cách trở dương trần tha phương

Viết thư chẳng hiểu cho lòng

Bôn ba haỉ ngoại lai căng sứ ngươì

Thư Cha con chẳng hiểu gì

Đòi chữ thiên hạ tỏ bày nguồn cơn

Buồn thay con cái Việt nam

Xa hương dần mất tâm hồn rồng tiên

Thiên lôi vung buá xuất thần

Năm châu đại lục ưu phiền thương đau

Cha con chẳng hiều cho nhau

Kẻ thêm người bớt ra điều thị phi

Sấm rền kinh hãi luân hồi

Cánh bèo tan hợp cõi đời trầm luân

Chư tiên thương cảm luận bàn

Lắng nghe thi sĩ than phiền lệ rơi

Tấu chương thấu đến tai trời

Truyền cho hạ giới tức thời tạnh mưa

Sáng nay rực rỡ chan hoà

Mừng tia nắng sớm ta bà cảm thương…

 

Lu Hà

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen