Bao Giờ Sinh Em Bé
Cảm xúc thơ Xuân Quỳnh: Con Chả Biết Được Đâu
Mẹ đan tấm áo cho con
Mùa xuân hoa nở nước non xanh rờn
Chiếc khăn cánh bướm chập chờn
Dòng sông rất lạ từng cơn sóng đùa
(muaxuanhyvong.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Bao Giờ Sinh Em Bé
Cảm xúc thơ Xuân Quỳnh: Con Chả Biết Được Đâu
Mẹ đan tấm áo cho con
Mùa xuân hoa nở nước non xanh rờn
Chiếc khăn cánh bướm chập chờn
Dòng sông rất lạ từng cơn sóng đùa
Ngủ Đi Anh
Cảm dịch thơ
Ngủ đi anh người em yêu dấu
Bình hoa ngoan đã ngủ trên bàn
Ngọn đèn bé nhỏ nồng nàn
Con chim ấm tổ trăng ngàn lặng im
Nước Non Ru Hời
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Anh
Vầng trán cao bâng khuâng tư lự
Cây bút chì nét chữ đăm chiêu
Tần ngần từ sáng tới chiều
Mực khô đáy lọ bao nhiêu lụy phiền
Một Chiều Thu
Cảm xúc với tâm trạng Xuân Quỳnh: Hoa Cỏ May
Sóng nước mênh mang nỡ hững hờ
Từng đàn cá nhỏ lội bơ vơ
Sương chiều nhỏ giọt sao buồn qúa
Chắc biết lòng em chỉ rối vò
Trận Gió Thu
Hoài công tìm mãi ở đâu xa
Thanh thoát hương rơi rụng bốn muà
Tố lan bạch diệp khoe màu sắc
Hữu ích vì ai một giấc mơ ?....
Người Khách Lạ
chuyển thể từ thơ Xuân Diệu
Hãy nán lại cùng nhau ân ái
Trăng đêm nay lạnh quá người ơi!
Rượu tàn rỏ giọt sương rơi
Khách đi thì cũng một thời trăng hoa …
Anh Xin Làm Biển
Anh sẽ nguyện mãi là biển cả
Dải cát dài trắng xoá là em
Tình chung vạn kiếp êm đềm
Trăng soi bãi đá từng đêm rì rào
Bến Tầm Dương Cảm Khái
cảm hứng khi đọc “Đà Giang “của Vũ Hoàng Chương
Đêm trăng ngồi bến Đà Giang
Tỳ bà thiếu phụ dịu dàng thiết tha
Tầm Dương thổn thức lầu ngà
Cung đàn dang dở sa đà giọt châu…
Ngày Tháng Ghi Nhớ
cảm tác thơ Vũ Hoàng Chương: Mười Hai Tháng Sáu
Nhà ai trăng sáng một phương
Nơi đây rượu đắng canh trường lệ tuôn
Mười hai tháng sáu đòi cơn
Bóng mây lướt mướt nỗi buồn trào dâng
Bóng Tà Chiều Đông
Dập dìu biển nước gợn sầu
Niềm thương nỗi nhớ buồn rầu giọt mưa
Lắng nghe gió gọi lưa thưa
Nắm tay lần cuối tiễn đưa qua cầu
Canh Tý Hẩm Hiu
Hai đưá tranh nhau một cái thủ
Tuân khoe văn hoạt Nghị văn già
Phen này đỗ rặt đầu gà
Bác Tuyên kia cũng thứ ba rốt phường
Bốc Cuả Trời
Đua chen vơ vét cuả dân
Nhờ thằng cộng sản Việt gian giưã đời
Rủ nhau đi hót cuả trời
Đang khi trời ngủ thì trời mới rơi
Ai Khôn Ai Dại
Thiên hạ đua nhau khôn hay dại
Chẳng biết ai là kẻ dại khôn
Khôn nghề cờ bạc đâu ngoan
Văn chương có dại thế gian ngậm sầu
Tết Nhà Nho Nghèo
Thiên hạ xác xơ còn đốt pháo
Nhân tình trắng dã dạ ngâm vôi
Không dưng xuân lại đến chơi
Nhờ trời đóng cưả cho tôi ngồi nhà
Phường Nhơ Nhuốc
Bấy lâu chơi với phường nhơ *
Quen nhìn nên chẳng biết dơ là gì?
Sọt quang bộ gắp rầm rì
Sớm khuya nào quản thầm thì nhỏ to
Huyền Trân Về Chiêm Quốc
Một bước chân đi một lỡ làng
Nỗi đau dân nước nỗi tình riêng
Vua cha chót hứa người Chiêm Quốc
Thuyền lỡ duyên đò đợi kiếp sang
Kỹ Năng Chuyên Nghiệp
Cảm xúc thơ Schiller bài 41
Nhiều người được nổi danh
Nhờ kiến thức đa dạng
Rồi mỏi mòn chìm lắng
Tiêu tan chẳng còn gì
Sợi Dây Định Mệnh
Cảm xúc thơ Schiller bài 31
Không tới từ đám đông
Thích xa hoa đỏm dáng
Đàn bướm bay loạng choạng
Tâm hồn cô gái trinh
Hồn Thiêng Trinh Nữ
Cảm xúc thơ Schiller bài 21
Vòng hoa trinh nữ kia ơi!
Đám tang tức tưởi rã rời lòng tôi
Ánh trăng thổn thức bồi hồi
Nänie hấp hối nổi trôi sông hồ
Truyện Tình Chàng Toggenburg
Cảm xúc thơ Schiller bài 11
Thập tự quân dòng tu thánh chiến
Chốn phong trần dâng hiến tuổi xuân
Vác cây thánh giá dấn thân
Trái tim lỡ hẹn bần thần bơ vơ
Lạc Quan Lên
(Thể loại trường ca)
Cảm xúc thơ Schiller bài 1
Từ câu chuyện thần thoại
Sáng tác thành bài ca
Người con gái thiết tha
Say đắm cùng ngọn lửa
Kế Thừa
Cảm xúc thơ Goethe bài 261
Không có gì tan rã
Bỗng nhiên thành hư vô
Bản chất tinh thể cô
Thời gian đòi tô điểm
Một Cặp Song Sinh
Cảm xúc thơ Goethe bài 251
Thiên nhiên và nghệ thuật
Như một cặp song sinh
Với con mắt thần linh
Chúng rủ nhau chạy trốn