Lòng Mẹ Thương Con
Nhân ngày giỗ 49 Ngày
Mẹ đi đã bốn chín ngày
Con nơi viễn xứ thở dài xót xa
Nhớ thương vót bút làm thơ
Nét chì phảng phất bao la cõi trời
(muaxuanhyvong.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Lòng Mẹ Thương Con
Nhân ngày giỗ 49 Ngày
Mẹ đi đã bốn chín ngày
Con nơi viễn xứ thở dài xót xa
Nhớ thương vót bút làm thơ
Nét chì phảng phất bao la cõi trời
Cây Mai Cuả Cha
hoạ thơ Võ Đình Tiên
Hoa khóc cho người hỡi nghệ nhân
Mai vàng vẫn nở ở trong sân
Phụng Long Cha uốn thành thiên cổ
Để lại cho đời hương gió xuân
Nhắn Nhủ Nhờ Mây
Xa xa lơ lửng lưng trời
Cánh đồng vũ trụ tuyết dày như bông
Một đàn nhạn trắng bay ngang
Chạnh lòng man mác nhớ mong dạt dào
Tìm Lại Hành Tinh
Thật quái lạ làm sao
Tâm hồn tôi lao xao
Mênh mông niềm vô tận
Đôi cánh thần bay cao
Gặp Con Trong Mộng
Tôi lại tìm trong mơ
Khi gần lại loãng xa
Đưa hồn tôi mộng tưởng
Bao thác ghềnh vi vô
Ai Hiểu Lòng Tôi
Ba thập kỷ qua tôi nhớ Cha
Nỗi niềm sao tỏ với trăng thâu
Lớn lên nước mắt dư dòng lệ
Bóng lẻ đêm khuya mộng ngẩn sầu
Bài Thơ Khuyên Con
Sau bốn năm canh giờ
Lạc vào miền hư vô
Cha bàng hoàng ngồi dậy
Suy tư và làm thơ ......
Thày Hãy Yên Tâm
kính viếng Giác linh
Thày Thích Huyền Quang
Thày đã đi rồi hỡi thế nhân
Sương thu vương nặng cõi dương gian
Chín mươi muà gió còn lưu luyến
Thương đám con thơ lạc nẻo trần
Bầm Ơi!
Trung du rừng cọ đồi chè
Vẳng nghe tiếng hát đêm hè buông xa
Con cò bay lả bay la
Cánh non chập chững la đà trời xanh
Đêm giông dột mái nhà tranh
Nhường con chỗ ráo bầm dành chỗ mưa
Tình Phụ Tử
Nhiều năm cha vẫn viết cho con
Rồi bỗng nhiên cha không viết nưã
Tự hỏi lòng hay cha kém mắt
Những bức thư không nói lên lời?
Nhớ Con
Biết mấy thu rồi bố nhớ con
Đêm khuya vằng vặc ánh trăng non
Thời gian đi hẳn lòng lưu lại
Tuổi tác càng cao dạ héo hon
Dẫu phải dời non đòi lấp bể
Hay dù sẻ dọc dãy trường sơn
Tâm linh phụ tử hồn sông nuí
Để lại ngàn thu một tấm son
Kham Nhẫn Lạ Thường
Kính tặng Sư Thích Minh Tuệ
Lắm chiêu trò dàn dựng
Ai thực sự đứng ra
Các trang mạng gần xa
Đánh phá Sư Minh Tuệ
Công Thức Làm Người
Kính tặng Sư Thích Minh Tuệ
Giới định tuệ, chính là công thức
Dạy làm người, đích thực sinh ra
Khổ đau trong cõi sa bà
An nhiên tự tại, thiết tha tinh cầu
Vấn Vương Kỷ Niệm
Kính tặng Sư Thích Minh Tuệ
Việt Nam rất khó đi tu
Thày sang Ấn Độ vi vu gió lùa
Nắng mưa tầm tã bốn mùa
Tuyết sương đẫm áo thắng thua cõi người
Ngày Xuân Bộ Hành
Thơ Tết tặng Sư Thích Minh Tuệ và tăng đoàn sang Ấn Độ
Pháo ran đây đó tưng bừng
Đường sang Tây Trúc reo mừng sinh linh
Bao la thế giới vô hình
Tăng đoàn khất thực vô minh xóa nhòa
Không Cho Phép Đi Khất Thực
Kính tặng Sư Thích Minh Tuệ
Tùy theo bối cảnh thuận tu
Nhân tình thế thái thiên thu giãi bày
Con đường đức hạnh xưa nay
Sáu năm phát nguyện vui vày sớm trưa
Biết Phải Làm Sao?
Kính tặng Sư Thích Minh Tuệ
Hạnh đầu đà bỗng nhiên cản trở
Bị công ty bảo trợ không gian
Tự do thông suốt giang san
Thời gian giới hạn vô vàn khó khăn
Tại Sao Tôi Phải Khóc
Kính tặng Sư Thích Minh Tuệ
Tại sao tôi phải khóc?
Cứ mỗi bận thấy ngài
Phải chăng kiếp trần ai
Gắn bó tình ruột thịt?
Đất Trời Linh Ứng
Kính tặng Sư Thích Minh Tuệ
Tiếng sét vang dục giã tâm thức người
Thân giả tạm nằm yên không động đậy
Mười lăm phút đôi mắt thần đã thấy
Khoảng không gian cô quạnh biết bao nhiêu
Theo Bậc Chân Tu
Kính tặng Sư Thích Minh Tuệ
Nghìn năm mới có một người
Noi gương Đức Phật lệ rơi nhân loài
Đầu đà vẫn chẳng nguôi ngoai
Tận cùng khổ hạnh trần ai não nùng