Freitag, 7. November 2025

Thơ Tình Phụ Tử Nhân Ngày Fathers Day

 

Tình Phụ Tử

 

Nhiều năm cha vẫn viết cho con

Rồi bỗng nhiên cha không viết nưã

Tự hỏi lòng hay cha kém mắt

Những bức thư không nói lên lời?

Rồi một ngày mẹ gọi cho con

Cha đi xa con về tiễn biệt

Lòng dối lòng bởi mẹ thương con

Bao nhiêu năm mẹ vẫn dối con?...

Hai mươi năm lưả đốt tim can

Dồn tất cả cho một chuyến về

Cha nằm đó thân hình tiều tụy

Con sững sờ quỳ xuống nắm tay

Bố ơi bố! Con đã về đây!

Cha lặng thinh không nói nên lời

Liệt toàn thân tử thần gõ cửa

Sức đâu còn để gọi tên con

Tôi không khóc mà lòng rỉ máu

Thân xác này máu thịt của tôi

Tôi tỉ tê vắn dài kể lể

Nửa hồn cha dừng lại lắng nghe:

Cha sinh con trong vòng khói lửa

Nưả cuộc đời xa cách liên miên

Con thiếu cha như nhà thiếu nóc

Cứ dày vò băm nát con tim

Khi cha về con laị đi xa

Rồi con đi, đi mãi không về

Năm tháng cuối đời cha vẫn hỏi

Con tôi đâu sao mãi không về?...

Số kiếp cha con đã định rồi

Hai cuộc đời chót đã sinh ra

Để có nhau mà phải xa nhau

Cứ nhớ mãi mong hoài năm tháng

Cha là con, con cũng là cha

Hai tâm linh in tấm hình hài

Con tìm cha trong trái tim mình

Cha tìm con trong thời niên thiếu…

Nhớ ngày xưa khi cha về phép

Là những ngày bóc lịch trên tường

Lịch rơi rồi! Sao còn dán lại

Cho cha tôi mãi mãi ở nhà

Sao yêu thế những ngày ngắn ngủi

Để cho tôi được sống bên người

Cha ăn gì? Cha uống những gì?...

Cha luôn dành cho tôi phần nửa

Cha biết lắm những năm biền biệt

Cha muốn bù lại cả cho tôi

Nhưng cha ơi! Mấy ngày ngắn nguỉ

Cả cuộc đời con vẫn vắng cha

Cha đi xa ông nuôi dạy cháu

Ba thế hệ tắm chung dòng nước

Dòng sông quê bên lở bên bồi

Vẫn in hình bóng dáng thân yêu…

 

Chú thích: tôi rất ít khi làm thơ tự do, có lẽ chỉ viết có 2 bài, một bài tặng về người Cha và một về một người đàn bà.

 

2007 Lu Hà

 

 

 

Ngày Giỗ Cha

 

Hôm qua là ngày giỗ cha

Lòng con băng giá lơ là thế sao?

Hôm nay trở lạnh gió mưa

Bên lò sưởi ấm làm thơ nhớ người

Gió đưa chiếc lá ngậm ngùi

Bay đi bay laị rã rời tình thâm

Tháng này tiền gửi âm thầm

Thay con nhờ mẹ mấy mâm gọi hồn

Xin cha thứ lỗi cho con

Ma chay cúng giỗ chưa luôn lệ này

Thôi đành để khói hương bay

Gió thiêng đưa đến cổng trời gọi cha

Chư Tiên mách bảo cho ra

Cha con giờ ở chốn nào bơ vơ

Cửu tuyền địa phủ âm u

Ngày xưa công đức đời tu thế nào

Công thành nghiệp quả ra sao

Cha con có được rước vào bồng lai

Hay còn trôi nổi luân hồi

Cha ơi! Sóng cả thuyền đời lênh đênh

Đầu thai chuyển maí đầu xanh

Mong cha tìm chỗ công bình tự do

Đừng về chốn cũ nẻo xưa

Quanh năm vất vả sớm khuya tảo tần

Cha ơi lần bước dần dần

Đắn đo suy tính trông gần trông xa

Giờ này hồn ở đâu xa

Cha con có được Phật đà đoái thương

Tử sinh trôi nổi vô thường

Trăm năm là mấy muà đông lạnh lùng

Ngày xưa, cha dạy con rằng:

Cá không ăn muối đau lòng mẹ cha

Suy đi nghĩ laị thiết tha

Có cha có mẹ ông bà vẫn hơn

Con chim đẹp ở lồng son

Xách lồng chim đẹp tâm hồn người nuôi

Con đâu hổ thẹn với người

Lời xưa cha dạy muối đời chẳng tan

Bao nhiêu sóng gió mưa ngàn

Đời trai lãng tử phong trần trải qua

Con đi trăm núi ngàn dâu

Đạp bao xác lá muà thu dãi dầu

Nỗi lòng cô quạnh âu sầu

Nhớ cha nhớ mẹ ông bà xóm thôn

Những lần cha nhớ thương con

Theo cha lẽo đẽo bên vườn cỏ non

Mừng vui con chạy lon ton

Chú cô họ mạc bà con ông bà

Mấy ngày ngắn nguỉ chóng qua

Bâng khuâng theo mẹ tiễn cha ra đò

Sông thao nước chảy lững lờ

Rác rều bèo bọt phù du cuộc đời

Ôm chân con chẳng muốn dời

Phu thê phụ tử chia ly tủi hờn

Mình về vườn ruộng nuôi con

Chăm lo cha mẹ hoàng hôn bóng tà

Ra đi trăm mối tơ vò

Vợ hiền con nhỏ bơ vơ âu sầu

Đến khi cha được về nhà

Thì con đi khuất nẻo xa chiến trường

Bạc đầu vò võ nhớ thương

Tháng ngày hun hút đường làng vắng tanh

Đời trai Nam Bắc tử sinh

Chiến tranh vùi dập nghiã tình cha con

Đắng cay như ngậm bồ hòn

Suốt đời chẳng được gần luôn bên già

Bây giờ con lại Châu Âu

Sinh nhai lập nghiệp làm thơ nhớ người!

 

Muà thu 2007 Lu Hà

 

 

 

Cha Đã Đi Xa

cảm tác thơ Từ Bi: Ngày Cha Ra Đi

 

Xuân qua xuân lại vô thường

Chẳng buồn trông ngóng nỗi lòng xót xa

Nhuốm vàng nấm mộ nắng mưa

Gợi bao nỗi nhớ thương Cha dãi dầu

 

Cha đi... con đứng âu sầu

Mưa rơi vô vọng nghìn thu ưá tràn

Biển trời giọt lệ chưá chan

Hoà trong giấc mộng muôn vàn khổ đau

 

Buổi chiều con đến bên cha

Hoàng hôn nắng ửng chuông chuà ngân nga

Khói sương hiu hắt mịt mù

Không gian vắng vẻ âm u linh hồn

 

Lòng như biển dội sóng cồn

Trái tim tan nát lệ tuôn đôi dòng

Đời cha là một con sông

Âm thầm chảy mãi cõi lòng Cha ơi!

 

22.5.2012 Lu Hà

 

 

 

Cha Vẫn Băn Khoăn

 

Hôm nay trời laị mịt mù

Đục màu sữa trắng lờ mờ khói sương

Núi xa muôn dặm trùng trùng

Lòng càng vương vấn bốn phương gió gào

Ngổn ngang trăm mối tơ vò

Thương con gái nhỏ bây giờ ra sao?

Trưởng thành tự lập khi nao?

Tương lai chủ kiến riêng tư sớm chiều?

Tuổi vàng hiền thục yêu kiều

Gieo cầu đúng chỗ mọi điều phải chăng

Nết nhà quen thói phỉ phong

Công dung ngôn hạnh mọi đường lễ nghi

Coi chừng tuổi trẻ ăn chơi

Tự do quá trớn thiệt đời con ơi!

Vũ trường là chốn đua đòi

Bao nhiêu cám dỗ dụ người hiền ngay

Quanh năm tối mặt tắt mày

Bon chen vật chất uổng đời tài hoa

Hơn nhau đâu phải sang giàu

Cô đơn bạc bẽo nhà lầu xe hơi

Tuổi già chóng đến xăm soi

Lánh xa họ mạc giống nòi quê hương

Ghen tuông ích kỷ hẹp lòng

Âu Châu đâu chốn da vàng dưỡng thân

Nghĩ xa rồi lại nghĩ gần

Tổ tiên họ mạc muôn vàn thiết tha!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

Cô Đừng Dấu Tôi

 

Chơi trò bịt mắt bắt dê

Cô không chịu nói nhưng tôi biết rồi

Xinh tươi yểu điệu một thời

Cô là phiên bản cuả người ngày xưa

Mắt huyền lóng lánh như sao

Cô là tiên nữ hay là Hằng Nga

Tại sao lại gọi Lu Lu?

Cái tên mẹ đặt hay là cuả cha?

Thuyền tình lướt sóng la đà

Mênh mông bể khổ sông sâu thảm sầu

Than ôi! tiền định kiếp nào?

Vầng trăng xẻ nưả má đào mờ phai

Đêm dài nhỏ lệ mưa rơi!

Sương sa lã chã trần ai nhạt nhoà

Xót xa cho giọt máu đào

Ở nơi sứ lạ đang muà tuyết bay

Chiều chiều tưạ cưả ngóng mây

Năm nay Tân Mão ngậm ngùi nhớ ai

Xin cô hãy nói một lời

Kiêu sa duyên dáng mỉm cười vì sao?

Nếu cô chẳng chịu nói ra

Vấn vương tư lự bạc màu tóc tôi...!

 

7.2.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Công Cha Nghiã Mẹ

 

" Công cha như núi thái sơn

Nghiã mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Nuôi con chẳng quản sớm chiều

Tình cha nghiã mẹ dạt dào biển khơi“

 

 

CÔNG đức sâu dày ơn mẹ cha

CHA truyền nòi giống cuả ngàn xưa

NHƯ hoa vương nhụy đời thơm trái

NÚI vọng tình thâm nặng bốn muà

 

THÁI cổ lưu truyền chuyện mẫu thân

SƠN cao nuí thẳm vẫn sinh tồn

NGHià đời mẹ gửi trong dòng suối

MẸ ở lòng con khắp mọi miền

 

NHƯ thể sinh ra là chúng nhân

NƯỚC non sông nuí của tình thâm

TRONGnhư nước suối soi lòng mẹ

NGUỒN sữa ơn đời bao thế gian

 

CHẢY khắp mọi miền sông nước xa

RA đi biển mặn nỗi mong nhà

NUÔI con chiu chắt từng hạt muối

CON sẽ trở về bên mẹ cha

 

CHẲNG biết giờ này mẹ ở đâu

QUẢN bao gió táp với mưa sa

SỚM khuya tần tảo bao mong đợi

CHIỀU lạnh Vu Lan lại nhớ nhà

 

TÌNH thương xưa ngọn sóng triều dâng

CHA vẫn bền gan chẳng nản lòng

NGHIÃ nặng cưu mang từng hạt thóc

MẸ là sông nước của quê hương

 

DẠT sóng biển khơi đời viễn dương

DÀO nào ngăn cản tấm lòng thương

BIỂN nào chia cắt tình non nước

KHƠI dậy hồn thơ nỗi nhớ mong!

 

 Lu Hà - Muà Vu Lan

 

 

 

Bài Thơ Khuyên Con

 

Sau bốn năm canh giờ

Lạc vào miền hư vô

Cha bàng hoàng ngồi dậy

Suy tư và làm thơ ......

 

Người ta lấy của cha

Tất cả những tinh hoa

Bao niềm vui hạnh phúc

Trả lại bằng sầu tư....

 

Hãy kiên cường con ơi!

Đắng cay trọn nụ cười!

Cắn răng mà chiụ thiệt

Để vững gót làm người

 

Bọn công an cộng sản

Lao nhao như cú diều

Tao sẽ lấy đi hết

Những gì mày thương yêu

 

Lạ gì lũ quỷ ma

Bày biện ra âu sầu

Chúng lưà ta cặm bẫy

Đày đoạ bằng thương đau...

 

Hãy để cho thời gian

Vững tin vào trí nhân

Lương tâm người trong sáng

U minh mờ sương tan

 

Hỡi con gái của cha

Con là đoá tâm hoa

Là niềm vui vô tận

Đôi cánh thần bao la

 

Tuy xa mà rất gần

Trong giấc mộng thiên thần

Trăng vàng soi vằng vặc

Tâm trong là bình an

 

Xoá bỏ hết nguồn cơn

Gạt đi những u buồn

Vô tư là hạnh phúc

Cuộc sống đòi gì hơn?

 

Có mấy ai ra đời

Số phận đâu an bài

Tự vơ vào khổ não

Nước mắt cứ chảy hoài

 

Nưả đêm cha tỉnh giấc

Một bài thơ khuyên con

Của người cha từng trải

Trên cõi đời trầm luân...!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

Cây Mai Cuả Cha

hoạ thơ Võ Đình T iên

 

Hoa khóc cho người hỡi nghệ nhân

Mai vàng vẫn nở ở trong sân

Phụng Long Cha uốn thành thiên cổ

Để lại cho đời hương gió xuân

 

Thoang thoảng chiều nay lại nhớ cha

Còn đâu bóng dáng một thời nao

Say xưa con ngắm bàn tay khéo

Lưạ những nhành non uốn ngọn cao

 

Đêm ba mươi cũ còn xanh nụ

Chờ sáng hôm sau nở đón xuân

Pháo nổ reo vui mừng tết đến

Đầu năm mồng một chúc người thân

 

Phô sắc khoe màu bảy cánh thương

Long lanh sương đọng hội quần vương

Trong vườn ngự uyển kinh thành Huế

Vua chuá yêu loài hoa thắm hương

 

 

Khai bút mừng xuân rượu ngọt ngào

Trà ngon cảnh vật cứ nôn nao

Khói bay xác pháo vương đầy lối

Tre trúc đào mai cũng dạt dào

 

Đất khách xa quê quá nưả đời

Ngậm ngùi tha thiết một nhành mai

Năm nay tết đến hoa còn nở

Mồng một cha ơi lại nhớ người.

 

3.2.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Cha Ơi!

Cảm tác từ hồn thơ Iamusa Nguyễn: Biển Chiều

 

Gió đưa cành trúc la đà

Hoàng hôn buông thả má đào ngẩn ngơ

Biển chiều sóng động lô xô

Có cô thiếu nữ thẩn thơ trên bờ

Sương rơi hai trái hồng hào

Dưới làn phin nõn mờ mờ kià ai...?

Đoàn thuyền ngư phủ ra khơi

Hải âu tung cánh đất trời bao la

Một đàn con trẻ nhìn cha

Vợ hiền lúi húi trong nhà sưả sang

Chắp tay khấn nguyện cho chồng

Tháng năm chờ đợi xuân hồng phôi phai

Từ xa thấy bóng thuyền chài

Rưng rưng ngấn lệ bồi bồi xiết bao

Từng đoàn con trẻ ngây thơ

Tung tăng chạy nhảy gọi cha ồi ồi !

 

20.2.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Cung Đàn Muôn Điệu

 

Cha biết làm sao được hở trời

Nỗi niềm chăng tỏ áng mây trôi

Thu đong vương vấn thành mây gió

Sầu đọng chiều đông lạnh thế này

 

Con ở phương trời có nhớ không ?

Tấm lòng lữ khách cứ bâng khuâng

Bao nhiêu thương mến hồn đang gọi

Tiếng Việt tha phương chiụ lỡ làng

 

Con bảo rằng cha viết tiếng Anh

Lạc loài máu đỏ trái tim xanh

Con chim xa tổ quên rừng thẳm

Đất khách quê người mộng hiển danh

 

Ngàn thế kỷ qua kiếp đoạ đầy

Người dân mất nước sống tha hương

Thương đau con cháu dòng David

Chữ viết còn mang nặng tấm lòng

 

Cha biết làm sao được hở trời?

Nỗi lòng thương tỏ để cho ai

Đi đâu cũng bảo da vàng đấy

Vật chất hơn người chén rượu say?

 

Đất nước của ta khổ biết bao

Lòng người ân oán cứ thương đau

Đói ăn vẫn phải cười ca hát

Tự dối lòng mình mãi thế sao?

 

Tuổi tác của cha bạc mái đầu

Hạc vàng sớm tối ngóng mây qua

Tiếng Anh tiếng Pháp người thiên hạ

Lạc lõng đua chen tủi hận sầu

 

Tiếng Việt cuả ta vẫn sống đây

Nghìn năm văn hiến có ai hay

Non sông réo rắt đàn con Việt

Bằng trắc reo vần cung gió mây...

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

Nhớ Con

Kính tặng Thi Lão Hà Thượng Nhân

 

Bông sen rực rỡ cánh vàng

Trái tim đỏ thắm tình thương nhân loài

Thượng Nhân dang dở cuộc đời

Bàn cờ thế cuộc giống nòi lầm than.

Ra đi trăng núi sương ngàn

Biển khơi lồng lộng con thuyền ngẩn ngơ

Hải Âu cánh trắng bơ vơ

Thuyền ai mất lái bến bờ tử sinh.

Chín ba bạc mái đầu xanh

Phong trần cổ lụy chiến chinh một thời.

Thương nhau chỉ biết thở dài

Ba chìm bảy nổi cõi người phù du.

Niềm tin thiên Chuá bao la

Ngôi hai thỉnh nguyện âu sầu nỉ non

Gia đình bạn hữu xa gần

Góc trời Mỹ Quốc muôn vàn xót xa !

Âm dương đôi ngả chia lià

Tình cha nghiã mẹ biết đâu mà về

Dạm trường muôn nẻo sơn khê

Gió bay thoang thoảng não nề chuông reo!

Mênh mông sóng vỗ rì rào

Giấc mơ hồn gọi nghẹn ngào canh khuya

Sông Hương bến Ngự Nam Giao

Bồng bềnh sáu nhịp năm xưa lệ trào !

Sài Gòn Chợ Lớn cố đô

Kinh thành thất thủ nhạt nhoà mưa rơi

Ngổn ngang xác chết thân phơi

Vành tang khói trắng mây bay rụng rời !

Tỉnh ra giấc mộng u hoài

Xót thân lữ khách ngậm ngùi nhớ con

Tim già máu ửng sắt son

Tình thơ dào dạt giang sơn vọng về....

 

14.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Nỗi Lòng Cuả Cha

cảm tác qua bài thơ " Xin Được Chết Thay Con " cuả Cụ HTN

 

Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục

Bậc hiền nhân quân tử xưa nay

Thở than vương vấn u hoài

Sống sao cho đẹp là người thẳng ngay.

 

Cha muốn chết tối nay cho trọn

Vì thương con lận đận trần gian

Tráng niên mới có ngũ tuần

Cưả nhà yên ấm vợ con trông chờ.

 

Lòng tan nát bơ vơ tưởng nhớ

Nợ trần ai, ai trả, ai vay ?

Kiếp người bao nỗi đắng cay

Chết thay chẳng được ý trời cao xa

 

Đường sinh tử năm xưa lần bước

Cuộc hành hương xin Đức Chuá Trời

Khẩn cầu thiên ý ba ngôi

Dùng dằng bàn tiệc nụ cười ngàn thu...

 

Nơi hạ giới cha già nhỏ lệ

Hồn phiêu diêu dừng lại lắng nghe

Trăng ngàn vạn nẻo sơn khê

Tiếng thơ nức nở vọng về nỉ non.

 

Cha nhớ lại ngày con còn bé

Đôi mắt nai yêu quá đi thôi

Lớn lên ăn học lần hồi

Vợ hiền con thảo lại rời đi xa ?...

 

Thiên Chuá gọi làm sao tránh được

Tiếc cho đời trằn trọc canh khuya

Nấm mồ hiu hắt cỏ hoa

Suơng rơi lã chã nhạt nhoà trăng sao

 

Bạn thi hữu Huệ Thu thăm hỏi

Có Đông Anh cùng với Trường Giang

Nỗi niềm mấy áng thơ đường

Theo làn sóng điện bốn phương đất trời!

 

11.8.2010 Lu Hà

 

 

 

Tìm Lại Hành Tinh

 

Thật quái lạ làm sao

Tâm hồn tôi lao xao

Mênh mông niềm vô tận

Đôi cánh thần bay cao

 

Bay qua các vì sao

Đến tận sông ngân hà

Tôi tìm một cô gái

Trước ngàn năm sinh ra

 

Cô là con gái tôi

Là máu thịt của tôi

Nơi dương trần ghẻ lạnh

Để ngàn thu u hoài

 

Người ta bảo rằng là :

Trên hành tinh xa xưa

Có một loài khỉ đỏ

Tuyên truyền thuyết tam vô

 

Con người không cần cha

Sinh ra là hận thù

Đấu tranh là lẽ sống

Dành giật là cao xa

 

Tương lai là miếng ăn

Niềm vui là bạc tiền

Hạnh phúc là vật chất

Tình yêu là bán buôn

 

Ôi hành tinh tang thương

Ngươi đã bị tiêu vong

Vì môi trường ô nhiễm

Bởi lũ quỷ vô thần

 

Loài quỷ thường khoe khoang

Hợm hĩnh và kiêu căng

Trí cao siêu thời đại

Vinh quang trên giảng đường

 

Linh hồn tôi lang thang

Trong vũ trụ mênh mông

Tìm hành tinh đã chết

Mà tôi từng yêu thương

 

Bao kỷ niệm xót xa

Bao ân tình gửi trao

Phút hoá thành phản bội

Mà người dễ quên sao?...

 

Tâm hồn tôi bơ vơ

Trong khoảng không hư vô

Tôi tìm hành tinh chết

Cô gái ngàn năm xưa…!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

Ngày Giỗ Cha

tặng Anh Trần Trung Đạo

 

Đạn nổ trái rơi trúng giưã nhà

Tuôn dòng máu đỏ tắm mình cha

Ôm thân con khóc nghe tim đập

Cấp cứu trực thăng bóng xế tà

 

Cùng kẻ sát nhân bức hại anh

Anh Hoành trưởng tử đaị gia đình

Phải chăng chỉ có lòng tin Phật

Nên chúng giết cha bắn cả anh?…

 

Oan trái Duy Xuyên hận thế trần

Chưá đầy trồng chất máu thân nhân

Từ bi xả bỏ ngăn dòng lệ

Theo Phật con vâng ngậm oán hờn

 

Bữa cơm cha đã dặn con rồi

Có phải rồi đây cha sẽ đi

Hữu thực vô thường đâu có biết

Đời con phải chiụ cảnh mồ côi ?....

 

Ân oán đầy vơi tràn uất hận

Rạch tim nhắn nhủ kẻ tham tàn

Vô thần chủ nghĩa đừng hoang tưởng

Với nhũng bài thơ thấm máu tràn

 

Ác mộng tưởng chừng giết được ngay

Nửa đêm thức dậy xót thương đời

Bơ vơ hè phố đàn em nhỏ

Đi nhặt đời vui những tháng ngày

 

Thân thích ruột mềm cháu nhớ Cô

Thương đời côi cút sớm bơ vơ

Dặn dò từng tí hàng trăm việc

Nuôi trí thành thơ dệt ước mơ

 

Con chẳng đi tu mộng vẳng đời

Giấc mơ em nhỏ chẳng xa xôi

Mơ cha, mơ mẹ, mơ anh chị

Mơ một đời thường không lẻ loi

 

Giấc mơ khó kiếm ở trần ai

Trí lớn sôi lòng con phải đi

Khép cánh cửa chuà con lạy Phật

Trời xa đất lạ dựng tương lai!

 

1.1. 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Nhớ Lời Cha Dặn

chuyển thể từ thơ 8 chữ cuả thi sĩ Nguyên Hà: Ghi Nhớ Lời Cha

 

Cha khuất núi bóng trăng buồn thảm

Chốn lao tù ảm đạm hoang xơ

Con nằm nghe gió vi vu

Bên song cưả sổ hững hờ mây bay

 

Đời tủi hận bên loài quỷ đỏ

Bặt tin thư cảnh ngộ gia đình

Oán hờn ngùn ngụt trời xanh

Vành tang nấm mộ lòng mình khổ đau...

 

Mộ xanh cỏ dãi dầu mưa nắng

Nắm hương tàn nuốt đắng ngậm cay

Bồi hồi nhớ buổi ra đi

Linh hồn phảng phất bàn tay cha già

 

Vượt cám rỗ gian lao khổ cực

Thắng mưu mô chước độc con ơi!

Cắn răng phải chiụ đoạ đày

Đòn thù thâm hiểm lang sài đười ươi

 

Rừng Việt Bắc ghi lời tạc dạ

Lệ ưá trào cổ độ trăng ngàn

Nhớ cha thương mẹ bần hàn

Vợ con nheo nhóc đói ăn tháng ngày

 

Con xót lắm giưã bầy sói dữ

Lòng quặn đau lạnh lẽo bơ vơ

Chênh vênh vách đá tai mèo

Cú kêu vượn hú lửng lơ tro tàn

 

Hồi tưởng lại cánh chim vạn nẻo

Chí trai hùng tuấn mã năm xưa

Sa cơ nhuộm đỏ chiến bào

Phút giây tan nát bàn cờ hưng vong

 

Hãy nhóm lại nỗi lòng băng giá

Sưởi trái tim con cháu Lạc Hồng

Tương lai vận mạng quê hương

Nước non yêu dấu xóm làng còn đây

 

Lời cha dặn bên tai sang sảng

Bên mộ cha lồng lộng gió trời

Lạy từ con phải chia ly

Trùng dương cách trở bùi ngùi nhớ thương!

 

23.10.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Nỗi Lo Của Cha

 

Suốt cả chiều nay cứ vẩn vơ

Bâng khuâng lẩm nhẩm những vần thơ

Trắc bằng réo rắt đòi cuộc sống

Cát sĩ thương con lệ ưá trào.

 

Cha muốn đem lòng khuyên dạy con

Thương con chim nhỏ chốn lồng son

Kế thưà nòi giống mà đau xót

Mã số thông tin để sống còn….

 

Cuộc sống con ơi đâu chỉ ăn

Giàu sang lê bước gối sương tàn

Hoa lòng nhạt nhẽo vì tư lợi

Vẩn đục hồn mơ lệ ưá tràn

 

Tuổi tác càng cao cha phải đi

Bước vào vũ trụ hận tư duy

Ta bà ghẻ lạnh đầy oan trái

Thương chốn trần gian lạnh hẹp hòi...

 

Cha đã sinh con ở thế trần

Bao giờ hổ thẹn với lương tâm

Tự hỏi lòng mình thì tự biết

Ai người thật sự có lương nhân ?...

 

Ngày một ngày qua cứ lụi dần

Ngán đời tẻ nhạt tháng ngày xuân

Đến khi con hiểu thì cha đã

Vui trốn bồng lai hay quỷ thần

 

Cuộc đời ai sẽ lại chai lỳ

Cằn cỗi trái tim chẳng nghĩ suy

Cứ tự nhủ lòng rằng giỏi lắm

Nhà cao cửa rộng với xe hơi...

 

Chiều nay gió bấc đông về sớm

Hết đứng rồi ra thở vắn dài

Thương cho giọt máu lầm cát bụi

Lẫn với tro than của mật đời...!

 

  2008 Lu Hà

 

 

 

Gặp Con Trong Mộng

 

Tôi lại tìm trong mơ

Khi gần lại loãng xa

Đưa hồn tôi mộng tưởng

Bao thác ghềnh vi vô

 

Mong gặp lại con tôi

Một miền thương xa xôi

Nhạt nhoà trong tuổi trẻ

Cơn sóng đời mưa rơi…

 

Lòng người là hiểm sâu

Tình người không bến bờ

Đá ngầm chôn dưới đáy

Nhẫn tâm là thương đau

 

Tôi như con chim ca

Yêu bầu trời tự do

Chân thành là hạnh phúc

Giưã trần gian bao la

 

Tôi là người Việt Nam

Nuôi tấm lòng tha nhân

Cho dù ai phỉ báng

Con tim không phai tàn

 

Biết bao người yêu tôi

Biết bao người ghét tôi

Trong bùn lầy nước đọng

Vẫn nhả hương cho đời....

 

Tôi không muốn ghét ai

Và cố tránh giận ai

Lòng căm thù xoá bỏ

Vô tư là yên vui

 

Tôi đã sớm hiểu ra

Cõi trần gian ta bà

Đầy bóng ma ác quỷ

Mà lòng tôi xót xa

 

Tôi vững tin ở tôi

Bình tĩnh mà xét suy

Khi lòng tôi minh bạch

Xá gì lời thị phi

 

Con gái tôi thương tôi

Đoá tâm hoa cho đời

Bạc vàng và bổng lộc

Mà lòng không phôi phai

 

Giấc mơ cứ chập chờn

Bao nhiêu nỗi bồn chồn

Tôi bồi hồi thức dậy

Phẩy đôi dòng hoa văn

 

Cha viết tặng cho con

Mong con vui tuổi xuân

Đừng băn khoăn tủi phận

Trong bẫy đời trầm luân

 

Hãy sống như chính mình

Vui tươi đời xuân xanh

Hồn nhiên là vốn quý

Lắng trong là thông minh

 

Chớ tranh caĩ dài dòng

Tốn thời gian khổ thương

Khi nghe lời ai nói

Mua dây mà buộc lòng

 

Một giấc hoè đi qua

Nhớ lại thành vần thơ

Gưỉ ngay cho con gái

Thơ còn chờ mơ sau....!

 

 

24.10.0 Lu Hà

 

 

 

Hãy Tha Lỗi Cho Ba

chuyển thể thơ Trần Văn Lương: Lòng Cha

 

Con hạnh phúc ba mừng khấp khởi

Được nhìn con áo cưới cô dâu

Dẫu lòng chua xót buồn đau

Mẹ con duyên nợ qua cầu trần ai...

 

Đành chịu vậy chia ly đôi ngả

Nhớ quê nhà một thuở xa xưa

Thề non hẹn biển bên nhau

Nào ngờ bão tố bể dâu đoạn trường

 

Bởi vận nước bi thương u tối

Đời tang thương con mới tròn năm

Quê hương điạ ngục tối tăm

Giang sơn chìm đắm hờn căm tủi sầu

 

Kẻ thất trận sa cơ số phận

Thân lao tù lận đận tả tơi

Tháng năm biền biệt xa xôi

Tình thâm cốt nhục chơi vơi biển hồ

 

Gông xiềng xích chịu bao oan nghiệt

Vợ con nào có biết cho đâu

Từng đêm thao thức nguyện cầu

Mong ngày đoàn tụ mái đầu héo hon

 

Nỗi thống khổ trào tuôn dòng lệ

Tiếng côn trùng rên rỉ triền miên

Nghe tin Nội báo vượt biên

Chân trời xa lạ bình yên cả nhà

 

Kể từ đó lòng ba nao nức

Cứ âm thầm thao thức đắng cay

Rồi sau Nội cũng cho hay

Mẹ cần chỗ dưạ đắm say cuộc đời

 

Ba không trách mẹ đi bước nưã

Bầy con thơ xứ xở quê người

Vạc gầy giông bão biển khơi

Xác xơ đôi cánh chợ đời xôn xao...

 

Ba cảm kích người ta thương mẹ

Đã nuôi con và chị nên người

Ở nơi đất khách xa xôi

Thay cha bất lực rã rời xác thân

 

Trời chẳng nỡ tro tàn lưả nguội

Tuổi già nua lại được sang đây

Phím đàn não nuột đứt dây

Dãi dầu mưa nắng đoạ đầy cô liêu

 

Ba chấp nhận sớm chiều đơn độc

Đứng từ xa quyến thuộc ngày xưa

Các con yêu dấu cuả ba

Tháng năm đằng đẵng bây giờ lớn khôn

 

Rồi lẳng lặng vương buồn tư lự

Không đành lòng gợn sự bình yên

Đàn con nay đã chắc quên

Người cha ruột thịt nghèo hèn quạnh hiu

 

Ba chỉ oán liu điu số phận

Để các các con lận đận chia phôi

Có cha như trẻ mồ côi

Cha xin tạ lỗi với đời con ơi!

 

Làn phấn nhạt phơi phơi dấu tuổi

Ánh luạ hồng vuốt chuỗi trân châu

Mẹ con ngào ngạt dạt dào

Cập kè cha dựợng nghẹn ngào cô dâu

 

Người cha đẻ sạm màu gió núi

Tiệc nưả chừng lủi thủi ra về

Chẳng ai để ý coi dè

Ông già lọm khọm não nề khổ đau

 

Trong đáy mắt bạc màu sương trắng

Giọt u buồn thấm đọng trên khăn

Trầm luân khắc khổ nhọc nhằn

Băn khoăn tư lự trán hằn vết nhăn.

 

16.6.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen