Freitag, 7. November 2025

Thơ Vu Lan Phần 2

 

Thày Hãy Yên Tâm

kính viếng Giác linh

Thày Thích Huyền Quang

 

Thày đã đi rồi hỡi thế nhân

Sương thu vương nặng cõi dương gian

Chín mươi muà gió còn lưu luyến

Thương đám con thơ lạc nẻo trần

 

Thày hãy yên tâm trở lại nhà

Sơn hà nhân thế cõi ta bà

Đau thương chìm nổi đầy bi lụy

Rầu rĩ mưa rơi những giọt sầu

 

Thế giới bàng hoàng nỗi xót đau

Đàn con lưu lạc ở phương xa

Trùng dương vẫn nhớ về quê mẹ

Đám rước chiều nay lệ ứa trào

 

Nhớ lúc sinh thời chịu đắng cay

Giam cầm tù tội ách ma chơi

Vô thần chủ nghĩa gây nên tội

Duyên nghiệp trầm luân nặng gánh đời

 

Thày có làm gì lũ quỷ Hồ

Tranh quyền cố vị chẳng màng mơ

Mà sao chúng vẫn hay gây sự

Khoá chặt am chuà mất tự do

 

Pháp nạn Thày kêu thảm nước non

Núi sông thầm lặng buổi hoàng hôn

Đêm trường tăm tối dài nô lệ

Tỉnh dậy đi thôi hỡi các con

 

Thày đã dạy rồi lẽ biến thông

Giang sơn gấm vóc lại huy hoàng

Nga Xô cộng sản là minh chứng

Trận gió Đông Âu rụng lá vàng

 

Thời đại thông tin đã đến rồi

Bốn muà hoa lá lại xanh tươi

Tương lai Đạo Pháp cây đơm trái

Phật đã ngàn năm ở cõi đời !

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Phơi Luá

 

Khi con tu hú gọi muà hè

Dạo rực hoa lòng phượng vĩ ơi

Cháu lại cùng bà phơi luá mới

Sân vàng óng ánh đẫm mồ hôi

 

Bà bảy mươi rồi tóc bạc rơi

Giưã trưa nóng nực quá đi thôi

Rát bàn chân trẻ vưà lên chín

Lẽo đẽo theo bà đạp luá tươi

 

Năm tháng qua đi lại nhớ nhà

Đất trời đâu phải ở quê ta

Mưa hay nắng vẫn thường thay đổi

Miền trung du sáng nắng chiều mưa

 

Hồn Bà phiêu bạt ở đâu xa ?

Cháu gửi tiền xây lại nấm mồ

Có biết chăng tìm về cố quốc

Xa quê hương gửi đám mây đưa

 

Ba mươi năm về lại thăm nhà

Nhìn lại cái sân cháu nhớ Bà

Chiều nắng xanh lam cơn gió lạnh

Hàng cau thấp thoáng bóng chiều tà…!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Xa Mẹ

viết tặng thi sĩ Trần Trung Đạo

 

“ Ví mà tôi đổi thời gian được

Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười“

 

Anh đã sinh ra ở thế gian

Mà sao thiếu thốn đủ trăm phần

Lọt lòng mất mẹ nuôi không sữa

Xé nát lòng cha mỗi bước chân

 

Liêu xiêu mái lá cảnh lần hồi

Xin từng giọt sữa cõi trần ai

Biết bao bà mẹ lòng nhân thiện

Góp sữa nuôi anh để cứu đời

 

Buồn bã dài theo những tháng dòng

Đến mười ba tuổi dải khăn tang

Không cha côi cút nhà mưa dột

Ướt cả tuổi xuân nỗi đoạn trường

 

Mã Châu rồi laị gác Hùng Vương

Đà Nẵng lang thang bao vấn vương

Lấy gốc cây đa làm chỗ trú

Mái chuà Viên giác một đời thương

 

Thiếu cha, thiếu mẹ, thiếu quê hương

Người mẹ Hoà Hưng nắng cháy lưng

Một nách mẹ còn đàn đàn trẻ daị

Thêm anh là nưã bảy lần thương

 

Kinh tế vùng xa mẹ mót khoai

Nuôi đàn con trẻ trở thành người

Sài Gòn mưa máu còn đẫm lệ

Một nắng hai sương bóng một người

 

Không lẽ cuộc đời mãi thế sao

Lê thê cuộc sống trốn đi đâu ?

Tìm đâu hạnh phúc nơi nghèo khó

Xơ xác đời con mất tuổi thơ

 

Xin chào Viên Giác chào Duy Xuyên

Chào cả đau thương cả Quế Sơn

Chôn nhau cắt rốn làng Nghi Hạ

Đành phaỉ chia ly có một lần

 

Vội vã ra đi chẳng nhắn gì

Con đi nghe má, để con đi

Nửa đêm con chạy về thăm má

Lần cuối con xa những cuộc đời...

 

Má ở laị nhà với các em

Cho con gửi laị tuổi hồn nhiên

Nếu con may mắn mà còn sống

Ân nghiã mẹ hiền đâu dám quên

 

Môt chiếc thuyền nan bé nhỏ nhoi

Thân khoang chưá nặng tám mươi người

Lênh đênh sóng biển thuyền trôi dạt

Bốn hướng phương trời mây lạnh trôi

 

Chiến hạm cưu mang rạt sóng tình

Hoan hô chiến sỹ những người anh

Giang tay cứu vớt người tỵ nạn

Trên đất Hoa Kỳ cây lại xanh

 

Đếm mấy thu rồi hoa lá rơi

Nhìn mây Mỹ Quốc lặng lờ trôi

Mây ơi có lạc về quê mẹ

Cho gửi lời thăm những mảnh đời !....

 

Lu Hà

 

 

 

Giấc Mộng Thương Hoài

hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc An

 

Canh khuya giấc mộng u hoài

Bao la sương khói Mẹ ơi, đường dài

Hồn con giưã chốn chơi vơi

Bơ vơ lạc lối thiên thai cõi trời

Mẹ con gặp lại nơi đây

Bao năm xa cách trần ai cõi người

Hàn huyên mừng tủi bồi hồi

Vì sao nông nỗi cảnh đời thê thương

Lần nào tiễn Mẹ lên đường

Hoàng hôn đom đóm vấn vương nấm mồ

Cô đơn lạnh lẽo mơ hồ

Nén hương nhang khói sương mờ đồng hoang

Mong chờ khổ ải trùng dương

Nưả vòng trái đất tha hương xứ người

Giọt mưa thánh thót hiên tây

Tâm tư buồn tủi non trời mây xa

Âm u sương phủ quê nhà

Nhớ thương mà khóc sớm chiều ngẩn ngơ

Trùng trùng điệp điệp thiên nga

Hành tinh mỏi cánh tâm tư bơ phờ

Hồn bay trong gió hoang vu

Sông hà nước chảy qua cầu khổ đau

Gió đưa cành trúc la đà

Gốc hoè tỉnh giấc nam kha Mẹ về!

 

25.2.2010 Lu Hà

 

 

 

Ngày Giỗ Cha

tặng Anh Trần Trung Đạo

 

Đạn nổ trái rơi trúng giưã nhà

Tuôn dòng máu đỏ tắm mình cha

Ôm thân con khóc nghe tim đập

Cấp cứu trực thăng bóng xế tà

 

Cùng kẻ sát nhân bức hại anh

Anh Hoành trưởng tử đaị gia đình

Phải chăng chỉ có lòng tin Phật

Nên chúng giết cha bắn cả anh?…

 

Oan trái Duy Xuyên hận thế trần

Chưá đầy trồng chất máu thân nhân

Từ bi xả bỏ ngăn dòng lệ

Theo Phật con vâng ngậm oán hờn

 

Bữa cơm cha đã dặn con rồi

Có phải rồi đây cha sẽ đi

Hữu thực vô thường đâu có biết

Đời con phải chiụ cảnh mồ côi ?....

 

Ân oán đầy vơi tràn uất hận

Rạch tim nhắn nhủ kẻ tham tàn

Vô thần chủ nghĩa đừng hoang tưởng

Với nhũng bài thơ thấm máu tràn

 

Ác mộng tưởng chừng giết được ngay

Nửa đêm thức dậy xót thương đời

Bơ vơ hè phố đàn em nhỏ

Đi nhặt đời vui những tháng ngày

 

Thân thích ruột mềm cháu nhớ Cô

Thương đời côi cút sớm bơ vơ

Dặn dò từng tí hàng trăm việc

Nuôi trí thành thơ dệt ước mơ

 

Con chẳng đi tu mộng vẳng đời

Giấc mơ em nhỏ chẳng xa xôi

Mơ cha, mơ mẹ, mơ anh chị

Mơ một đời thường không lẻ loi

 

Giấc mơ khó kiếm ở trần ai

Trí lớn sôi lòng con phải đi

Khép cánh cửa chuà con lạy Phật

Trời xa đất lạ dựng tương lai!

 

1.1. 2008 Lu Hà

 

 

 

Bà Ơi!

tặng Vicky Trần

 

Bà ơi! Cháu rất yêu bà

Phơ phơ mái tóc bạc màu trần ai

Có bà cháu mới xinh tươi

Tinh cha huyết mẹ giống nòi phỉ phong

Xưa kia bà đẹp nhất làng

Để ông thơ thẩn vấn vương má hồng

Trải qua bao dặm đoạn trường

Tương lai sán lạn mái trường tự do

Tóc nâu nhỏ thật yêu kiều

Làn da trứng bóc má đào môi son

Thương bà tuổi hạc trăng ngàn

Mây vàng bảng lảng lúc gần lúc xa

Bầu trời Mỹ Quốc bao la

Cháu con đông đúc cả nhà bình an

Bà ơi!Bà đẹp vô vàn

Vicky cháu gái họ Trần mến yêu !

 

9.3.2011 Lu Hà

 

 

 

Cha Ơi!

Cảm tác từ hồn thơ Iamusa Nguyễn: Biển Chiều

 

Gió đưa cành trúc la đà

Hoàng hôn buông thả má đào ngẩn ngơ

Biển chiều sóng động lô xô

Có cô thiếu nữ thẩn thơ trên bờ

Sương rơi hai trái hồng hào

Dưới làn phin nõn mờ mờ kià ai...?

Đoàn thuyền ngư phủ ra khơi

Hải âu tung cánh đất trời bao la

Một đàn con trẻ nhìn cha

Vợ hiền lúi húi trong nhà sưả sang

Chắp tay khấn nguyện cho chồng

Tháng năm chờ đợi xuân hồng phôi phai

Từ xa thấy bóng thuyền chài

Rưng rưng ngấn lệ bồi bồi xiết bao

Từng đoàn con trẻ ngây thơ

Tung tăng chạy nhảy gọi cha ồi ồi !

 

20.2.2011 Lu Hà

 

 

 

Cây Mai Cuả Cha

hoạ thơ Võ Đình T iên

 

Hoa khóc cho người hỡi nghệ nhân

Mai vàng vẫn nở ở trong sân

Phụng Long Cha uốn thành thiên cổ

Để lại cho đời hương gió xuân

 

Thoang thoảng chiều nay lại nhớ cha

Còn đâu bóng dáng một thời nao

Say xưa con ngắm bàn tay khéo

Lưạ những nhành non uốn ngọn cao

 

Đêm ba mươi cũ còn xanh nụ

Chờ sáng hôm sau nở đón xuân

Pháo nổ reo vui mừng tết đến

Đầu năm mồng một chúc người thân

 

Phô sắc khoe màu bảy cánh thương

Long lanh sương đọng hội quần vương

Trong vườn ngự uyển kinh thành Huế

Vua chuá yêu loài hoa thắm hương

 

 

Khai bút mừng xuân rượu ngọt ngào

Trà ngon cảnh vật cứ nôn nao

Khói bay xác pháo vương đầy lối

Tre trúc đào mai cũng dạt dào

 

Đất khách xa quê quá nưả đời

Ngậm ngùi tha thiết một nhành mai

Năm nay tết đến hoa còn nở

Mồng một cha ơi lại nhớ người.

 

3.2.2010 Lu Hà

 

 

 

Nỗi Đau Của Mẹ

phỏng theo ý tưởng Trần Trung Đạo

 

Tôi người hành khất Việt Nam

Ngồi nghe máu chảy xuống bàn tay khô

Tôi không dành giựt cơ đồ

Chỉ xin một chút tự do làm ngươì

Đời tôi như đám bèo trôi

Lênh đênh chìm nổi biển khơi mịt mù

Bao nhiêu cay đắng âu sầu

Làm ngươì lữ khách tìm đâu là nhà

Tha hương lục điạ ta bà

Tấm thân trầm gưỉ nhờ vào người ta

Đất lành chim đậu tự do

Đắp xây cuộc sống mộng cầu tương lai

Ngày tàn tháng cạn đêm dài

Năm canh hoen lệ bao ngươì trầm luân

Lần hồi cơm chẳng có ăn

Bưã no bữa đói bạo tàn thẳng tay

Tự do dân chủ hiếm hoi

Món đồ xa xỉ quê tôi xói mòn

Rêu rao yêu nuớc thương dân

Độc tài đảng trị chết dần trong tim

Bao muà phượng nở cúc tàn

Mà tôi vẫn cứ âm thầm xót thương

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen