Xuân Đến Rồi
cảm hứng thơ Tản Đà: Vui Xuân
Hoa đào nở én bay ríu rít
Chúa xuân về kĩu kịt đòn tre
Chị gồng em gánh nhắn nhe
Đoàn tàu nhộn nhịp phòng the đợi chờ
(muaxuanhyvong.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Xuân Đến Rồi
cảm hứng thơ Tản Đà: Vui Xuân
Hoa đào nở én bay ríu rít
Chúa xuân về kĩu kịt đòn tre
Chị gồng em gánh nhắn nhe
Đoàn tàu nhộn nhịp phòng the đợi chờ
Mộng Tỉnh Say
họa thơ Tản Đà: Về Quê Cảm Tác
Thấp thỏm về quê cánh vạc bay
Thân cò rũ rượi ở nơi đây
Dòng sông cồn cát phù sa đổ
Rừng cọ vực sâu lá rụng đầy
Tài tử thanh tân buồn não nuột
Nghệ nhân tao nhã luống sầu cay
Bút hoa ân ái đành ly biệt
Hơn chục năm rồi mộng tỉnh say.
Bạn Đời Ơi
cảm hứng thơ Tản Đà: Phong Thi
Suối róc rách rì rào kể lể
Biết tìm đâu ra kẻ tri âm
Quanh năm lã chã mưa dầm
Đầu ghềnh cuối bãi đầm đầm sương sa
Nhớ Nàng Thơ
họa thơ Tản Đà: Thơ Thẩn
Từ năm ba chín khói sương mờ *
Bảy sáu xuân rồi lạc bến thơ
Tiền bối mở đường mơ chỉ lối
Học sinh khai lộ mộng đường tơ
Bướm ong chan chứa làn thu thủy
Oanh Yến dạt dào gió phất phơ
Thi sĩ bạc đầu hồn cố quận
Chiều nay thổn thức nhớ nàng thơ!
Cuốc Kêu Khắc Khoải
họa thơ Tản Đà: Lại Tương Tư
Phấn hồng bao lớp bạc phôi phai
Tài tử sông hồ với những ai !
Kiếp phận sinh ra bao cửa ải
Nhân duyên trời định một không hai
Buông Xuôi Mái Chèo
Cảm xúc thơ Thâm Tâm: Ngược Gió
Ngày mai tôi cũng phải đi
Oanh vàng ủ rũ thầm thì thông reo
Bướm hồng ngơ ngác chân đèo
Dăm người đưa tiễn hắt heo gió lùa
Đan Áo Dở Dang
hoạ thơ T.T.Kh
Em đi tìm lại bến yêu
Sầu vương bi lụy mang nhiều khổ thương
Giang đầu ngào ngạt mùi hương
Trái tim theo cánh chim sương bão bùng
Hồn Trinh Chết Chìm
cảm xúc đọc thơ Quang Dũng: Buồn Êm Ấm
Lòng nặng trĩu chăn nhàu gối ướt
Giọt mưa buồn sướt mướt hàng cây
Tủi hờn bóng lẻ hao gày
Lo cho số phận chuỗi ngày xa nhau
Căn Nhà Lẻ Loi
cảm xúc khi đọc thơ Quang Dũng: Suối Tóc
Cầu thang gác cửa huyền mơ
Tóc em hong gió lờ mờ sương thu
Lòng anh chan chứa vân du
Dạt dào ngây ngất hát ru mộng đời
Hỡi Cô Đi Hái Mơ Già
Bâng khuâng thơ thẩn khách thơ
Say nhìn xa rặng xanh mờ lô nhô
Chập chờn thấp thoáng bóng mơ
Thấy cô con gái ngẩn ngơ chưa về
Oan Khiên Nghiệp Chướng
chuyển thể từ thơ Nguyễn Bính
Hôm nay tôi bắt được thư
Bàng hoàng thảng thốt vẩn vơ nỗi niềm
Tháng ngâu giờ sửu trăng liềm
Vợ tôi Dung đã im lìm sinh con
Ghen Tuông
Cô tình nhân cuả tôi ơi!
Rằng tôi chỉ muốn cô cười với tôi
Nhớ tôi những lúc xa xôi
Gần nhau chan chưá bồi hồi nụ hôn
Nhớ Kẻ Phong Trần
tặng hương hồn Nguyễn Bính
Nếu gọi thơ tình có cố nhân
Lời người mộc mạc ý dân gian
Giang hồ phiêu lãng hồn du tử
Nguyễn Bính ngày xưa đẹp vạn phần .
*Nguyên
tác bài ca “Hồ Trường“ bản dịch từ tiếng Tàu sang tiếng Việt của Nguyễn Bá Trác
“Đại trượng phu không hay xé gan bẻ cật phù cương thường
Hà tất tiêu dao bốn bể lưu lạc tha phương
Trời nam nghìn dặm thẳm
Non nước một mầu sương
Chí chưa thành, danh chưa đạt
Trai trẻ bao lăm mà đầu bạc
Trăm năm thân thế bóng tà dương
Vỗ gươm mà hát
Nghiêng bầu mà hỏi
Trời đất mang mang ai người tri kỷ
Lại đây cùng ta cạn một hồ trường
Hồ trường! Hồ trường!
Ta biết rót về đâu?
Rót về Đông phương, nước biển Đông chẳy xiết sinh cuồng loạn
Rót về Tây phương, mưa phương Tây từng trận chứa chan
Rót về Bắc Phương, ngọn Bắc phong vi vút cát chạy đá giương
Rót về Nam phương, trời Nam mù mịt có người quá chén như điên như cuồng
Nào ai tỉnh, nào ai say
Lòng ta ta biết, chí ta ta hay
Nam nhi sự nghiệp ư hồ thỉ
Hà tất cùng sầu đối cỏ cây“
Ai Còn Nuối Tiếc Thương Tôi
cảm tác thơ Lê Thị Ý: Hỏi Người
Tôi đâu muốn trái tim thành đá
Trót cứng rồi ai có củi nung
Muộn phiền héo hắt vô cùng
Xôn xao một thuở trập trùng bớm hoa…
Tiêu Điều Hoàng Hôn
cảm tác thơ Lê Thị Ý: Tiễn Em Chiều Mưa
Hôm nay tầm tã mưa ngâu
Nghiêng nghiêng nón lá che đầu tiễn em
Đường làng nhẹ bước nhung êm
Cỏ non ướt sũng xoa mềm làn da
Nhớ đồi Tím Hoa Sim
kính tặng nhà thơ Hữu Loan
Gió sớm hương về sợi nắng thu
Bâng khuâng tâm dạ giọt sương tà
Thương chàng thi sĩ dòng sông mã
Nhớ vợ hồn ma hẹn bóng chờ
Có Dám Xong
hoạ thơ Hồ Xuân Hương: Thiếu Nữ Ngủ Ngày
Phây phẩy nàng nằm hứng gió đông
Lam Kiều chày ngọc mộng đang nồng
Trường Giang hiu hắt thuyền Công Cẩn
Dương Tử buồn thiu bến Ngọa Long
Xích Bích ngàn thu sầu cổ hận
Động Hồ thiên kỷ huyệt chưa thông
Phong lưu đàn hạc chờ ai nhỉ
Phu tử anh nào có dám xong?
Chàng Cóc Ơi!
Chàng Cóc ơi! Thiếp khóc chàng
Trông trăng bàng bạc võ vàng mờ soi
Duyên tình Mai bấy nhiêu thôi *
Từ nay nòng nọc đứt đuôi thật rồi
Gái Ngoan Dệt Vải
Thắp đèn lên thấy trắng phau
Con cò mấp máy đêm thâu chẳng rời
Hai chân đạp xuống liên hồi
Suốt đâm thích thích thoi chơi nhịp nhàng
Thiếu Nữ Ngủ Ngày
Trưa hè phây phẩy nồm đông
Nằm chơi thiếu nữ giấc nồng chiêm bao
Yếm đào trễ dưới nhũ hoa
Trâm cài tóc xoã dạt dào trần ai
Thương Hồ Xuân Hương
Tôi đã đọc thơ người thiếu phụ
Thương vì một nỗi có như không
Như con cuốc rũ giưã đồng
Phù du bèo bọt biển đông nghẹn ngào
Dải Ngân Hà
hoạ thơ Hồ Xuân Hương: Đánh Đu
Tạo hoá Ngân Hà trót lỡ trồng
Ngàn thu một dải ngẩng đầu trông
Dăm con vịt lội sầu xao xuyến
Vài chú cò bay tủi cõi lòng
Thiếp khóc chàng đi từ buổi ấy
Mẹ buồn gió cuốn lướt qua song
Năm canh vằng vặc vầng trăng tỏ
Chiến mã sa trường có nhớ không...?
Hương sắc Ngàn Thu
tặng hương hồn nữ sĩ Hồ Xuân Hương
Điểm mặt văn bia Quốc Tử Giám
Trăm năm vương vấn án hương trầm
Khói bay thơm ngát hồn nữ sĩ
Tuyệt thế giai nhân quốc ngữ âm
Ngày Mưa Dạo Ấy
Nhớ hồi dạo ấy năm xưa
Mái nhà lộp độp gió luà lưa thưa
Bất ngờ trời đổ cơn mưa
Lập loè chớp sáng nhạt nhoà mù sa
Làng Cỏ Lều Tranh
Mẹ tôi sống âm thầm sáng tối
Đâu biết thời gian đổi khác rồi
Thu về lá rụng tả tơi
Dửng dưng non nước reo cười hả hê..
Tâm Sự Cùng Tiên Sinh
tặng cố thi sĩ Hồ Dzech
Một bậc thiên tài động sấm vang
Hồn thơ lay động chốn thiên cung
Mà sao đời vẫn còn khinh bạc
Thiên hạ mù đui không mắt trông
Lã Chã Châu
hoạ thơ tác giả vô danh: Lầu Xưa
Đất khách rưng rưng mắt đỏ ngầu
Bài thơ ai đó lạc từ đâu
Niềm đau trần thế hồn du tử
Khắc khoải sa bà mộng cảm sầu
Thi sĩ thương đau buồn cố quận
Giai nhân bi lụy hận tình sầu
Nửa già thế kỷ vầng trăng bạc
Vĩ Dạ lầu xưa lã chã châu
Đêm Hợp Cẩn
Đường tơ sợi chỉ ánh trăng
Bao nhiêu châu ngọc sao bằng tối nay
Dạt dào ân ái đắm say
Cô dâu chú rể vơi đầy nỉ non
Sợi Chỉ Tơ Hồng
Nước non non nước bốn phương
Đòi em làm nhạc xuân hương nõn nường
Điêu Thuyền dạo khúc Tuyên Vương
Tề công xao xuyến sông Tương thuở nào
Gái Xuân Quê
Xuân non cỏ biếc da trời thắm
Đôi má hồng au lúm đồng tiền
Em cười tươi tắn hồn nhiên
Khiến tôi mộng ước tơ duyên ưá thèm
Ai Hiểu Lòng Hoa
chuyển thể thơ Hoàng Hoa : Hoạ Thơ Thôn Vĩ
Mấy ai hiểu được lòng hoa
Sống nơi thôn Vĩ tình thơ lụy phiền
Cách xa vạn dặm triền miên
Thương anh lưu luyến tang điền bể dâu
Đường Xa Ngàn Trùng
kính tặng thi lão Hà Thượng Nhân
Khẳng khiu thắp ngọn nến quan
Không gian ảm đạm quỷ thần khóc than
Canh khuya khí lạnh vô vàn
Nỗi niềm thương nhớ Thượng Nhân u sầu
Chia Buồn Cùng Tang Quyến
thơ tặng gia đình Thi Sĩ Hà Thượng Nhân
Đi Ô Phăng một nhà toán học
Cây sồi già gai góc xót xa
Tuổi con bằng nưả đời cha
Rưng rưng ngấn lệ bạc phơ mái đầu...
Mở Ngõ Phù Vân
hoạ thơ Cụ Hà Thượng Nhân
Cánh cưả phong trần khép cánh xuân
Hồn bay theo gió mộng thần tiên
Người đi kẻ ở sầu ly biệt
Qua ngõ phù vân lòng vẫn nguyên
Danh Vẫn Ở Đời
hoạ thơ Hà Thượng Nhân
Phù vân mộng ảo từng giờ
Luật trời đã định chẳng chờ đợi ai
Hành hương thơ bước đường dài
Thiên thu vạn cổ mấy bài chẳng quên
Danh người hậu thế ghi lên
Dù ông chẳng muốn cái tên lưu truyền!
Nhớ Thương Bạn Thơ Bùi Giáng
cảm tác thơ Lê Vinh Thiều: Khóc Bùi Giáng
Hồn ma ảo sương rơi bóng khuất
Vẫn còn đây đọng giọt mưa nguồn
Cành hoa thạch thảo trào tuôn
Nưả đời dang dở đòi cơn tủi hờn...
Để Lại Cho Nhau
chuyển thể từ thơ Bùi Giáng
Vì bưã đó cưả đời cạy khoá
Giưã bồn bề tìm đoá hương hoa
Không gian hơi thở ngọt ngào
Linh hồn rạn vỡ cung nga dập dìu
Giọt Lệ Chia Ly
Kính viếng hương hồn thi sĩ Bùi Giáng
Cháu khóc nhớ ông Bùi Giáng ơi!
Thương đau sẻ nửa chén sầu rơi
Ra đi chẳng trọn lời trăng trối
Mưa nát lòng ai những tháng ngày
Cung Đàn Ai Oán
Cảm xúc thơ Goethe bài 111
Đàn hạc đêm réo rắt
Hồn lo sợ cô đơn
Đom đóm bay chập chờn
Nỗi buồn dai dẳng mãi
Bài Hát Dân Ca
Cảm xúc thơ Goethe bài 101
Ergo Bibamus!
Hãy uống cho thật say
Để quên đi tháng ngày
Lam lũ đời cơ cực
Bài Ca Người Thợ Săn
Cảm xúc thơ Goethe bài 91
Bóng hoàng hôn buông xuôi
Trên cánh đồng hoang dại
Nỗi lòng tôi tê tái
Khao khát một con mồi
Giấc Mơ Sầu Thảm
Cảm xúc thơ Goethe bài 81
Đàn ru sầu thảm nửa đêm
Bàn tay ngà ngọc êm đềm so dây
Hồn mây thơ thẩn ngất ngây
Mơ màng giấc mộng bấy chầy canh thâu
Tháng Năm
Cảm xúc thơ Goethe bài 71
Tháng năm ánh sáng tuyệt vời
Mặt trời đỏ ửng bao lời thiết tha
Xôn xao vũ trụ ngợi ca
Mừng vui trái đất Hằng Nga bồi hồi
Đêm Hợp Cẩn
Cảm xúc thơ Goethe bài 61
Thần Cupid lén vào hợp cẩn
Đêm động phòng son phấn mượt mà
Cận kề mơn trớn thiết tha
Nhẹ nhàng khuyến khích ngọc ngà cô dâu
Tiền Bạc
Cảm xúc thơ Goethe bài 51
Cô gái thân yêu nhất
Người hàng xóm của tôi
Cảm xúc thật bồi hồi
Tới công ty năm ấy
Tiếng Sáo Của Qủy
Cảm xúc thơ Goethe bài 41
Hoàng hôn dần tỏa sáng
Lộng lẫy cả khu rừng
Bướm ong cũng tưng bừng
Ma quỷ ngồi thổi sáo
Dù Chỉ Giấc Mơ
Cảm xúc thơ Goethe bài 31
Đã từ lâu mong đợi
Dù chỉ là giấc mơ
Trái tim chớ hững hờ
Để cho tôi đau khổ
Yêu Em Vô Hạn
Cảm xúc thơ Goethe bài 21
Tuyết trắng rơi tơi tả
Mưa như cối bột say
Hơi nước đã tràn đầy
Gió thì ngược khe suối
Bạch Cốt Tinh
Cảm xúc thơ Goethe bài 11
Người cha dỗ dành con
Dòng máu phun trên ngực
Phút chia ly thổn thức
Bà lão bạch cốt tinh
Thiện Cảm Ban Đầu
Cảm xúc thơ Goethe bài 1
Nhớ mãi chiều hôm ấy
Cạnh đồng cỏ bao la
Rét muốn nổi da gà
Áo bành tô dựng cổ
Cầu Xin Kẻ Thù
Cảm xúc thơ La Fontaine bài 191
Có một chú chuột con
Bị mèo già túm gáy
Chuột vội vàng van lạy
Xin lão bà tha cho