Sonntag, 8. März 2026

Tình Phụ Mẫu Chùm 17

 

Ngày Giỗ Mẹ

 

Ngày giỗ mẹ thiu thiu giấc ngủ

Vạn trùng dương ai điếu mê man

Trong mơ rẽ sóng mây ngàn

Ba năm sầu biệt khóc than sen vàng

 

Tám lăm tuổi dịu dàng đài các

Điệu nghê thường khúc nhạc gần xa

Hiền hòa dưới ánh trăng ngà

Vội vàng thăm hỏi nhạt nhòa mẹ ơi!

 

Vẫy tay gọi mỉm cười an ủi

Cõi trần gian thui thủi quê người

Hương lòng một nhánh xa xôi

Cỗ bàn chẳng có sương rơi nghẹn ngào!

 

Con nhớ mẹ cù lao chín chữ

Viết bài thơ nhắn nhủ tặng đời

Sông Thao dào dạt một thời

Nhà tranh vách nứa ngược xuôi bến đò

 

Đôi quang gánh thì thào mẹ dặn

Chợ đường xa ngoan ngoãn ở nhà

Bát cơm rau muống canh cà

Muối vừng lạc béo ông bà thím cô

 

Hợp tác xã cảnh nghèo tầm tã

Tổ đổi công lã chã mồ hôi

Con khôn con lớn nên người

Âu Châu xứ xở lệ rơi đôi hàng!

 

27.2.2014 Lu Hà


 

 

Ai Hiểu Lòng Tôi

 

Ba thập kỷ qua tôi ở đâu

Nỗi niềm sao tỏ với trăng thâu

Lớn lên nước mắt dư dòng lệ

Bóng lẻ đêm khuya mộng ngẩn sầu

 

Mẹ bảo rằng Cha đã ra đi

Con người tệ bạc đoái hoài chi

Sương reo đầu ngõ tan hương gió

Lá rụng muà thu tiếng họa mi

 

Tôi vẫn hoài nghi bóng xế tà

Vì ai mình lại được sinh ra

Phải chăng Đức Chuá an bài sẵn

Hay kẻ vô tâm giữa ngã ba?....

 

Thu lại rồi thu năm tháng qua

Trải bao lá rụng gió đưa muà

Mà tôi vẫn bước trên hè phố

Thơ thẩn buồn thương lệ ướt nhòa....

 

Một bóng hình ai trong lãng quên

Nhạt nhoà khi tỏ lúc trăng lên

Phải chăng người ấy từng đau khổ

Góp lại cho nhau những giọt sầu.

 

Tôi biết lòng tôi rất nhớ người

Mà sao tôi chẳng nói nên lời

Thương yêu từng gọi hồn thơ dậy

Biền biệt bên tai chẳng thấy gì.

 

Tôi nhớ hoàng hôn lúc xế chiều

Tiếng ai như thể tiếng cô liêu

Chập chờn mưa gió người xưa gọi

Người ấy xưng Cha chẳng mến yêu

 

Giận hờn quày quả tôi im lặng

Tôi chốn Cha tôi mặn muối đời

Tôi giận Cha tôi thề không gặp

Mà lòng tôi lại nhớ mong người...

 

Tôi muốn nhưng mà tôi chẳng nói

Mấy lần tôi định gọi nhưng thôi

Tôi cố quên đi mà chẳng được

Trời ơi! Ai có hiểu lòng tôi

 

Chỉ có Cha tôi giọng n ão nề

Nhưng người biền biệt chẳng khi về

Người đi chẳng ngoái quay đầu lại

Gió lạnh đêm nay tối bốn bề

 

Tôi nhớ người sao thật hở trời

Đêm thu vằng vặc ánh trăng soi

Mà lòng tôi buốt như dao cắt

Người đã sinh tôi ở cõi đời

 

Tôi ở Bắc Âu sứ Phần Lan

Mẹ con tôi muốn được yên thân

Cắt đường điện thoại vô âm tín

Tôi trốn Cha tôi giưã thế trần...

 

Người là máu thịt trong tâm tưởng

Cuả những buồn vui của nghĩ suy

Của bao tâm trạng tôi đang có

Dòng máu tổ tiên sinh tử quy

 

Tôi vẫn bần thần trong thổn thức

Bao lần tôi tự nhủ trong cơn say

Mà vẫn sợ rằng Mẹ bắt được

Cho đời thêm mặn gừng thêm cay

 

Tôi vẫn sống bên mọi cuộc đời

Vẫn yêu vẫn giận vẫn chơi vơi

Mỗi khi tết đến nhìn thiên hạ

Tôi biết hồn tôi vắng một người...

 

Người ấy hẳn là Cha của tôi

Mà sao không dám gọi tên người

Lòng tôi đâu có chai như đá

Tôi chỉ giận người có thế thôi

 

Người ấy ngày xưa bỏ rơi tôi

Bây giờ tôi lại bỏ rơi người

Quanh đi quẩn lại tôi trằn trọc

Ai bỏ rơi ai giưã cuộc đời?

 

Chẳng có gì đâu ai bỏ ai

Chẳng qua số phận phải chia ly

Nhưng vì tôi vẫn còn ương bướng

Tính nết cha con khổ thế này...

 

Đông lập Phần Lan tuyết rụng rồi

Lao xao gió lạnh thấm lòng tôi

Đứng bên cửa sổ tôi cầu nguyện

Đức Quốc vầng trăng hãy sáng soi...

 

Người ở phương xa có biết không

Mong tin người lắm nỗi xa thương

Chiếu nay gió lạnh sương nhiều quá

Ai biết thương ai nặng tấm lòng?...

 

20.10.2008 Lu Hà

 

 

 

 

Công Ơn Dưỡng Dục

chuyển thể thơ Huệ Thu: Công Cha Như Núi Thái Sơn

 

Cao vời vợi thiên thu vạn đại

Công ơn cha như núi Thái Sơn

Ngàn năm dào dạt nguồn cơn

Mà nay nhắc lại bồn chồn lòng tôi

 

Thuở mười tuổi một thời bi thiết

Theo đoàn người phiêu bạt vào Nam

Mẹ tôi tức tưởi âm thầm

Hai miền chia cắt tím bầm ruột gan

 

Kể từ đó lầm than chẳng dứt

Cuộc chiến tranh khốc liệt bạo tàn

Bắc quân xâm lược dã man

Thanh niên nam nữ muôn vàn khổ đau

 

Vào trận điạ xông pha khói lưả

Con thơ ngây cha đã đi xa

Thương con nước mắt nhạt nhoà

Tình cha yêu mẹ chan hoà núi sông

 

Đời con tạm thành công xứ lạ

Hưởng tự do dân chủ nơi đây

Tha hương giọt lệ đắng cay

Từng đêm thổn thức vơi đầy mẹ ơi!

 

Cha đã mất hồn người phảng phất

Quyền làm người thống thiết bao la

Vẫy vùng cánh trắng hải âu

Bốn muà hoa nở mái đầu xanh xanh

 

Mẹ sung sướng yến oanh thỏ thẻ

Đàn cháu con vui vẻ bình an

Giang sơn tiên tổ chưá chan

Khắc lên bài vị trăng ngàn sầu vương!

 

2.7.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

Giữ Trọn Lời Nguyền

viết tặng nhà Michelle Le

 

Một đàn con gái ngọc ngà

Chồn chân mỏi gối mẹ cha cố trèo

Vực sâu đồi núi cheo leo

Mãi sao chẳng thấy cu tèo bò ra?

 

Khen tay thợ đúc khéo là

Năm cô chằn chặn mặn mà khôi nguyên

Quyết tâm giữ chọn lời nguyền

Bàn thờ nhang khói tổ tiên giống nòi

 

Xôn xao ánh mắt nụ cười

Đăm chiêu tư lự nửa vời kìa ai?

Phen này chan chứa đêm dài

Hồng ân Thiên Chúa con trai ra đời?

 

Bao giờ có được mới thôi

Xếp hàng dắt díu chân trời xa xôi

Quản chi sóng gió biển khơi

Vững tay chèo chống lả lơi tự tình

 

Vẳng nghe khúc nhạc cầu kinh

Thiên thần cảm động lung linh giáo đường

Nến hương rạng rỡ tổ tông

Toàn gia hoan hỉ mâm hồng đào son.

 

20.12.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Ngoại Ơi!

tặngThimyngoc Huynh

 

Trải gío bụi bao năm xa cách

Nay trở về thăm cánh đồng quê

Âm thầm ngoại vẫn ngóng trông

Niềm thương nổi nhớ vấn vương mãi hoài

 

Đời trôi nổi trần ai gió lộng

Chốn phong ba mộng tưởng tương lai

Ước mơ hạnh phúc tiền tài

Trăng suông buồn bã canh dài mưa chan

 

Ôi! Ngao nhán điêu tàn cảnh vật

Bụi cỏ lau chua chát đắng cay

Ra đi búi tóc chưa dày

Tứ tuần ngấp nghé tháng ngày sầu tư

 

Bên nấm mộ dãi dầu sương gío

Khói nhang tàn cổ độ trăng soi

Thiên đường Thiên Chúa xa xôi

Ngậm ngùi thương cảm cảnh đời lầm than

 

Nghe Cuốc Cuốc bần thần lạc lõng

Cánh nhạn kia bay bổng thinh không

Tấm thân tứ đại thê lương

Phong ba bão táp bụi hồng ngoại ơi!

 

Tôi thương ngoại cả đời lận đận

Cả bốn mùa khổ tận cam lai

Ngược xuôi bến bãi nương chài

Bát cơm manh áo u hoài mưa chan

 

Đường danh lợi gian nan lấp lối

Suốt bao năm chẳng đoái trông về

Bơ phờ mệt mỏi sơn khê

Cúi đầu lạy tã não nề xót xa !

 

Xúc cảm Thimyngọc Huynh về thăm nấm mộ bà ngoại

27.5.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Nhắn Nhủ Nhờ Mây

 

Xa xa lơ lửng lưng trời

Cánh đồng vũ trụ tuyết dày như bông

Một đàn nhạn trắng bay ngang

Chạnh lòng man mác nhớ mong dạt dào

Gió đông thương cánh hoa đào

Dương trần cát bụi vật vờ bâng khuâng

Xót lòng phụ tử bao dung

Tuỉ dòng máu đỏ vấn vương bên đời

Ái hà bể khổ con ơi

Phải chăng duyên nợ kiếp này chẳng phai

Sinh ra trong cõi trần ai

Ta bà chìm nổi luân hồi chiêm bao

Qua cơn sóng lệ hoen trào

Nỗi lòng biển cả ai nào biết cho

Đứng bên cửa sổ âu sầu

Nhìn mây lãng đãng ngẩn ngơ sớm chiều

Thương cho giọt máu hồng đào

Phương trời xa lạ bây giờ ra sao

Chồng con sự thể rường nào

Đông xuân thu hạ bao điều lo toan

Tuổi thơ như trái đào non

Như tờ giấy trắng nhuộm đen nhuộm vàng

May ra duyên dáng tơ hồng

Công dung ngôn hạnh nối dòng cha ông

Giống nòi tiên tổ phương đông

Chẳng may gặp cảnh tha hương sói mòn

Văn minh vật chất bon chen

Đam mê vui thú sang hèn hơn thua

Quanh năm tất bật bơ phờ

Ganh đua thiên hạ nhà lầu xe hơi

Quê hương họ mạc xa vời

Nỗi lòng cố quốc một thời đi qua

Gái tơ rồi cũng lúc già

Xinh tươi hương sắc sớm chiều trôi nhanh

Để rồi than thở trời xanh

Trách mình phận bạc duyên tình hẩm hưu

Con ơi sao chẳng tìm cha

Khơi dòng huyết mạch mọi điều khôn ngoan

Trăm đường dạm nẻo trần gian

Chân trời lữ khách muôn phần gian nan

Cuộc đời đâu phải giản đơn

Có tiền có của thế nhân xem thường

Phất phơ điểm bạc mái sương

Đăm chiêu tư lự ngổn ngang rối bời

Hững hờ kià đám mây trôi

Như câm như điếc khoảng trời bay qua

Tâm tư nhờ cậy mây nào

Mang dòng phụ tử nhập vào hồn xa

 

22 tháng 11 năm 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Nụ Cười Thiên Thu!

cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Nhớ Ngoại

 

Ngày mùng chín tháng tư âm lịch

Ngoại bỏ đi tĩnh mịch hư không

Khói hương nghi ngút cánh đồng

Lòng em tan nát nhớ thương vô cùng

 

Ngọc nhớ ngoại quê hương một thuở

Tự trách mình chữ hiếu xót xa

Lênh đênh biển cả sơn hà

Nhìn chòm mây bạc quê nhà chứa chan

 

Cả đời ngoại gian nan lận đận

Vì mưu sinh khổ tận cam lai

Long đong xuôi ngược trần ai

Nắng mưa tầm tã canh dài thở than

 

Thân cháu gái dặm ngàn quan ải

Đã ba năm trở lại về thăm

Sòng đời mệt mỏi não tâm

Hoang vu phần mộ ngoại nằm ở đâu?

 

Lần theo lối cỏ rầu u ám

Trái tim côi ảm đạm tháng tư

Bờ lau nức nở hát ru

Ve sầu rên rỉ vi vu gió lùa

 

Xin kính cẩn cúi đầu tưởng nhớ

Thắp nén nhang khói tỏa ngoại ơi!

Phiêu diêu thao thức mây trời

Phải chăng thấy cháu nụ cười thiên thu!

 

16.5.2013 Lu Hà

 

 

 

Tình Mẹ Con Nhà Ca Sĩ Lệ Hải

 

Mẹ hiền gội tóc cho con

Tình thương như nước trong nguồn chảy ra

Chứa chan lệ thủy sơn hà

Đất trời cảm động Hằng Nga động lòng

 

Xinh tươi hai đóa hoa hồng

Noel tạm vắng học đường về thăm

Nghẹn ngào mẫu tử tình thâm

Vẳng nghe thánh thót dương cầm phúc âm

 

Phòng văn thơm ngát hương trầm

Kim chi ngọc điệp thì thầm mẹ con

Bây giờ bé đã lớn khôn

Công lao dưỡng dục lệ tuôn đôi hàng

 

Mắt buồn lỡ bước sang ngang

Cành xuân cánh én dở dang lỡ làng

Bàn tay mềm mại nhẹ nhàng

Vuốt ve mái tóc dịu dàng thiết tha

 

Bình an yên ấm cảnh nhà

Niềm vui hạnh phúc nhạt nhòa nến nhang

Tết về cảnh mới sang trang

Hồng ân Thiên Chúa từng tràng pháo vang

 

19.12.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Vui Lòng Tổ Tiên

tặng Lan Phương nhân ngày giỗ Bố

 

Xa Nam Định ông bà hương bái

Vào Nha Trang tê tái định cư

Bây giờ Bố lại đi xa

Một năm xa cách cả nhà trống chiêng

 

Ông Chim Yến linh thiêng trở lại

Bay trên đầu chẳng ngại đàn chay

Đỏ hoe mắt mẹ rớm cay

Mõ chùa lốc cốc vơi đầy lệ rơi!

 

Cõi vĩnh biệt xuống chơi hạ giới

Thăm cháu con bố vội về trời

Mẹ gìa nhanh quá bố ơi!

Đã thêm hai chắt nhỏ nhoi trong nhà

 

Cao vời vợi chuông chùa vang vọng

Tiếng cầu siêu thấm động cửu trùng

Giao thoa trời đất tưng bừng

Âm dương hoan hỉ vui mừng tổ tiên!

 

2.6.2013 Lu Hà




Ba Thế Hệ

 

Mẹ bà con gái yêu thương

Cả ba thế hệ một lòng thiết tha

Nghẹn ngào nhớ nước mong nhà

Quê hương xứ xở chan hòa nắng mưa

 

Xinh tươi kìa những trái dừa

Bưởi bòng thơm ngát luống dưa vườn cà

Monica tựa Hằng Nga

Lâng lâng vẻ ngọc sơn hà Việt Nam

 

Dịu dàng như ánh trăng rằm

Thướt tha dáng liễu tơ tằm xôn xao

Bướm ong dìu dặt nôn nao

Chào xuân Giáp Ngọ bông đào nhà ai?

 

Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài

Hồ Gươm soi bóng áo dài thơ bay

Trải bao thập kỷ vơi đầy

Hai vầng nhật nguyệt còn say nỗi niềm

 

Ngẩn ngơ dạo gót bên thềm

Qua cầu Thê Húc êm đềm trăng non

Lờ đờ cá lội đòi cơn

Bần thần thi sĩ mộng hồn chiêm bao

 

viết tặng Monica Phạm

16.2.2014 Lu Hà

 

 

 

Theo Đàn Hạc Bay

Chuyện kể lại nghe mà ảm đạm

Bởi cảnh đời thê thảm xiết bao

Có em gái nhỏ ngây thơ

Mới lên bảy tuổi ứa trào bờ mi

 

Cha em mất nằm im máu chảy

Hồn thê lương năm ấy xót xa

Anh Năm lau vết sàn nhà

Kim Tiên chùi máu lệ nhòa thân ma

 

Anh Hai khóc quặn đau nức nở

Má bận mua cỗ áo quan tài

Láng giềng sầu cảm bi ai

Cảnh nghèo cay đắng tuyền đài âm cung

 

Rồi lớn lên bạn cùng chiếc lá

Chẳng bạn bè lo sợ người thân

Bỗng dưng biền biệt trần gian

Ba ngồi hóng gió đánh đàn sáo ca

 

Thuyền tỵ nạn sơn hà tan tác

Theo đoàn người xơ xác xứ người

Mang theo chiếc hộp em chơi

Lá vàng rơi rụng một thời ba ơi!

 

Anh Hai mất rã rời tê tái

Còn anh Năm ở mãi Đại Hàn

Chần chừ tin báo khóc than

Trên mây bóng mẹ theo đàn hạc bay !

 

chia sẻ tang gia với thi sĩ Phạm Kim Tiên anh Hai mới qua đời

4.5.2014 Lu Hà

 

 

 

Trước Ngày Giỗ Mẹ

chuyển thể thơ Jackie lương

 

Ngày giỗ mẹ mấy hôm nưã đến

Nắng hanh vàng lấn bấn nôn nao

Nhớ thương mẹ thuở năm nào

Nằm trên giường bệnh nghẹn ngào xót xa

 

Con lo sợ đớn đau hoảng hốt

Mẹ sẽ đi thảng thốt nưả đêm

Còn đâu bóng rủ vương thềm

Vầng trăng khuất nẻo nỗi niềm chia ly

 

Muà đông ấy mây trời xám ngắt

Tấm thân gày hốc mắt trũng sâu

Da vàng tóc mẹ lưa thưa

Quỷ thần lấp ló khẩn cầu van xin

 

Lòng tự nhủ từng đêm khấn nguyện

Nhưng mệnh trời số phận đắng cay

Hàng hiên lã chã vơi đầy

Côn trùng rên rỉ trần ai não nùng

 

Thôi đành chịu đau thương ảo não

Mẹ ra đi buồn bã than ôi!

Làm sao cưỡng lại ý trời

Ngàn thu biền biệt chơi vơi sớm chiều

 

Đưa tiễn mẹ tiêu điều ngọn cỏ

Sương mong manh ủ rũ tương lai

Bao đêm thổn thức canh dài

Chúng con khôn lớn tháng ngày lầm than

 

Nay nhớ lại chưá chan thấm đẫm

Mấy hôm nay ảm đạm đất trời

Trên cao mẹ đã thấy rồi

Vân du mây gió mỉm cười trăng sao

 

Nhiều lần đã mưa dầu nắng dãi

Mà sao con trót dại vô tâm

Mẹ buồn nước mắt âm thầm

Dáng con quầy quả tình thâm xa vời

 

Lòng cuả mẹ bao la trời biển

Tất cả là mong muốn cho con

Lấy ai mà để giận hờn

Tình thương cuả mẹ ai hơn trên đời?

 

Con cuả mẹ giờ đây chín chắn

Nhớ mẹ hiền lòng quặn trăm nơi

Trái tim tâm trí u hoài

Khói hương ngày giỗ quện lời thơ bay.

 

25.3.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen