Sonntag, 1. Februar 2026

Tình Phụ Mẫu Chùm 15

 

Trở Về Quê Ngoại

cảm tác thơ Hòa Đàm: Quê Ngoại Mãi Trong Tim

 

Nghe chim hót sóng lòng rộn rã

Chồi non tơ bỡ ngỡ xuân hờ

Tóc bay viễn xứ thẫn thờ

Đêm về trăng nghẹn đôi bờ đại dương...

 

Chiều mưa ấy bến thương xóm nhỏ

Chờ mẹ về đi chợ đường xa

Con đò vắng vẻ bóng tà

Bát cơm lã chã mái nhà sương rơi...!

 

Hôm nay đứng dưới trời Mỹ Quốc

Nhớ quê hương con cuốc kêu thương

Anh ơi! Lầm lũi cánh đồng

Nắm hương nấm mộ vấn vương gọi sầu...

 

Bao mộng ước ngày ta trở lại

Say nắng trưa bối rối giận hờn

Hàng me ngõ trúc bồn chồn

Đường xưa lối cũ vết mòn khổ đau...

 

Về quê ngoại gốc cau lượm qủa

Vườn trầu không có cháu của bà

Mà sao cát bụi nhạt nhòa

Gió đưa thoang thoảng tre gìa cầu ao...

 

Ta sẽ thấy hàng dừa tắm nắng

Thân uốn cong mang nặng nguồn cơn

Quả sai mát rượi tâm hồn

Khói lam ngây ngất nỗi buồn xa xăm...

 

23.1.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Con Nhớ Ơn Cha

tặng nghệ sĩ Thanh Ngân

 

Con cũng đã sông hồ non nước

Theo chân cha xuôi ngược mưu sinh

Lời ca tiếng hát thanh bình

Thôn quê hẻo lánh bình minh dặm trường

 

Người tần tảo một sương hai nắng

Kiếp con tằm đằng đẵng nhả tơ

Biển thương chan chứa vô bờ

Ân tình sâu nặng trời cao tỏ tường

 

Cha là cả dòng sông da diết

Bóng cây che thống thiết vô biên

Mầm non măng mọc tự nhiên

Chắt chiu nghệ thuật dạy truyền cho con

 

Rồi một buổi hoàng hôn lạnh lẽo

Cha vội đi khuất nẻo sơn khê

Nghìn thu biền biệt dãi dề

Mưa rơi tầm tã bốn bề hoang liêu

 

Con vắng bóng cha yêu từ đó

Kiếp phù sinh một thuở trăng soi

Khi con tạo dựng cuộc đời

Tiền tài sự nghiệp bồi hồi xót xa

 

Trời xanh thẳm tuyết pha ảm đạm

Tiếng chim kêu thê thảm gọi đàn

Phù du trong cõi trần gian

Đường về Tây Trúc đằng vân mong chờ

 

Cành dương liễu cam lồ Phật Quốc

Quán Thế Âm muôn sắc nhiệm màu

An nhiên cực lạc mái đầu

Toà sen phước báu khổ đau đoạn trừ

 

Hết sân ái tình thù ân oán

Chuà Long Vân tinh tấn bao la

Đức Nguyên sư sãi hải hà

Chuyên tâm tụng niệm Phật Đà hồng ân

 

Con đã vấn tấm khăn phụ nữ

Để tang cha hiếu đạo trọn đời

Người về thế giới xa xôi

Vãng sanh cực lạc tuyệt vời cha ơi!

 

23.2.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Hồ Thu Sen Vàng

viết tặng Thanh Ngân khi nghe ca bài vọng cổ:Muà Thu Nhớ Mẹ

 

Muà thu ai nhớ mẹ hiền

Trên hồ nước lạnh đài sen nhụy vàng

Thuyền nan tiếng hát dịu dàng

Trời xanh thăm thẳm thương nàng mồ côi

 

Hạt mưa tình mẹ xa xôi

Sớm khuya tần tảo lệ trôi đôi hàng

Những ngày trời nắng chang chang

Oằn vai đòn gánh đường làng gót son

 

Cù lao chín chữ trào cơn

Chuông chùa thoang thoảng nỗi buồn thiên thu

Ra khơi biển động sương mù

Thuyền con mất lái dãi dầu mẹ ơi!

 

Mẹ yêu là cả bầu trời

La bàn dẫn lối chỉ nơi con về

Mình con xuôi ngược bộn bề

Mưu sinh ghềnh thác não nề khổ đau

 

Nưả đêm thổn thức mưa ngâu

Hồn theo mây gío biết đâu mà tìm…?

Vân du theo những cánh chim

Bàng hoàng tỉnh giấc trái tim nghẹn sầu

 

Bơ vơ con đứng trên cầu

Cài bông hồng trắng mỗi muà Vu Lan

Lệ lòng chảy mãi không tan

Bài ca vọng cổ chưá chan u hoài…!

28.2.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Mẹ ơi!

chuyển thể thơ Truc- Ha Truong: Đôi Mắt Mẹ Tôi

 

Nhớ thương con gửi lời thơ

Tiểu đường mắt mẹ đã mờ mấy năm

Lòng con đau đớn âm thầm

Đừng mù mẹ nhé tối tăm đất trời

 

Khổ đau vời vợi tháng ngày

Cắn răng dòng lệ đầy vơi tuôn trào

Một lòng yêu mẹ kính cha

Công ơn trời biển con nào dám quên

 

Mẹ ơi! xin mẹ đừng buồn

Đưá con bất hiếu muôn vàn thiết tha

Cầu xin Đức Chúa thương yêu

Rủ lòng thương xót mẹ gìa của con

 

Mong sao mẹ được bình an

Cho con báo hiếu đền ơn sinh thành

Trùng dương dặm thẳm mông mênh

Ở nơi viễn xứ trời xanh sương mù...!

 

29.1.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Mẹ Ơi! Con Sẽ Về Ngay

tặng Hoà Đàm nhân đọc đoạn tâm bút: Miếng Gừng Cay Trong Tim

 

Xuân về tôi nhớ miếng gừng cay

Của mẹ năm xưa chốn đoạ đầy

Năm hết đàn con nheo nhóc gọi

Ba thì lăn lóc phận lưu đày...

 

Xuân đến nơi đây chỉ một ngày

Thiên đường hạnh phúc vẫn còn cay

Xót xa thương mãi chiều lam khói

Ở một làng quê gío lắt lay...

 

Tết đến năm nào mẹ thức đêm

Một mình cặm cụi bóng vương thềm

Bên song cửa sổ may đo cắt

Áo mới đàn con nặng nỗi niềm...

 

Mẹ khóc thương Ba chẳng có gừng

Kim Sơn rừng núi cảnh bần cùng

Xa xăm biền biệt thân tù tội

Heo hút ma thiêng khỉ hãi hùng...

 

Giờ có mứt gừng thơm ngọt lịm

Mẹ ơi! Con thấy vẫn còn cay

Tết đến cổ truyền miền xứ lạ

Giao thưà con sẽ chạy về ngay....!

 

24.1.2013 Lu Hà

 

 

 

 

Tự Hỏi Lòng Mình

 

Có người tựa cửa ngóng con

Bơ vơ mái tóc chạnh niềm bâng khuâng

Trải ba thập kỷ nhớ nhung

Trông theo cánh nhạn bốn phương u hoài

 

Âm thầm ngày ngắn đêm dài

Bốn muà mưa nắng thở dài thế thôi

Trách rằng duyên phận ý trời

Hay là do bởi kiếp đời khổ đau

 

Thương con bao nỗi âu sầu

Tấm lòng phụ tử dãi dầu gửi trao

Tâm tình con gái ngây thơ

Hay hờn hay giận hững hờ gío mây

 

Chạm lòng tự ái xa xôi

Vùng vằng chẳng nghĩ chẳng suy xét đời

Bao nhiêu năm tháng thiệt thòi

Một mình cam chiụ vẫn hoài vấn vương

 

Lang thang đi giưã phố phường

Qua bao muà lá thu hồng đông tan

Đã hai mươi sáu tuổi xuân

Mà con chẳng chịu một lần tìm cha

 

Lại còn cắt đứt thư từ

Cắt dây điện thoại dấu nhà dấu nơi

Trốn cha giưã chốn trần đời

Nắng vàng xao xác rời bình minh

 

Dày vò vật vã tâm linh

Tự mình đày đoạ bóng hình của ai

Nhạt nhòa khi tỏ khi mờ

Khi mơ trăng nước dật dờ trần gian

 

Người qua kẻ lại tần ngần

Mà lòng sao xuyến lưã lần hỏi cha

Cha tôi khoẻ mạnh hay gìa

Phơ phơ tóc bạc hay là trẻ trung

 

Dũng mãnh trí đảm kiêu hùng

Hay là hèn nhát như phường tiểu nhân

Ngày qua tháng lại hao dần

Tuổi đời bươn trải gian nan dường nào?

 

Cha con ngày tháng tiêu hao

Bao nhiêu câu hỏi vận vào hồn con...!

 

 22.10.08 Lu Hà

 



 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen