Sonntag, 1. Februar 2026

Tình Phụ Mẫu Chùm 11

 

Phơi Lúa

 

Khi con tu hú gọi muà hè

Dạo rực hoa lòng phượng vĩ ơi

Cháu lại cùng bà phơi luá mới

Sân vàng óng ánh đẫm mồ hôi

 

Bà bảy mươi rồi tóc bạc rơi

Giưã trưa nóng nực quá đi thôi

Rát bàn chân trẻ vưà lên chín

Lẽo đẽo theo bà đạp luá tươi

 

Năm tháng qua đi lại nhớ nhà

Đất trời đâu phải ở quê ta

Mưa hay nắng vẫn thường thay đổi

Miền trung du sáng nắng chiều mưa

 

Hồn Bà phiêu bạt ở đâu xa ?

Cháu gửi tiền xây lại nấm mồ

Có biết chăng tìm về cố quốc

Xa quê hương gửi đám mây đưa

 

Ba mươi năm về lại thăm nhà

Nhìn lại cái sân cháu nhớ Bà

Chiều nắng xanh lam cơn gió lạnh

Hàng cau thấp thoáng bóng chiều tà…!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Mẹ Ơi!

 

cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Xuân Tha Hương

 

Bài thơ như viết trong mưa

Đất trời sùi sụt nhạt nhoà trán em

Tương tư mộng tưởng êm đềm

Nhớ về cố quốc mọi miền quê hương

 

Xót đau phận bạc lưu vong

Tháng năm đằng đẵng má hồng phôi phai

Từng đêm thổn thức canh dài

Rèm buông gối lẻ trần ai nghẹn ngào

 

Ô kià! Xuân đến rồi sao?

Xuân qua xuân lại thuở nào xa xôi...

Thương thân phiêu bạt góc trời

Nơi miền Mỹ Quốc lệ rơi mấy hàng

 

Mười năm quá nưả xa hương

Tổ tiên còn đó họ hàng ai hay?

Me ơi! Mỗi bước đắng cay

Đầu năm nỗi nhớ vơi đầy nỉ non

 

Tết về lệ chảy nguồn cơn

Làm thân con gái mà buồn mẹ ơi!

Bao lần con gọi mẹ rồi

Trong mơ mẹ có nghe lời từ xa...?

 

8.1.2012 Lu Hà

 

 

 

Nhớ Con

Kính tặng Thi Lão Hà Thượng Nhân

 

Bông sen rực rỡ cánh vàng

Trái tim đỏ thắm tình thương nhân loài

Thượng Nhân dang dở cuộc đời

Bàn cờ thế cuộc giống nòi lầm than.

Ra đi trăng núi sương ngàn

Biển khơi lồng lộng con thuyền ngẩn ngơ

Hải Âu cánh trắng bơ vơ

Thuyền ai mất lái bến bờ tử sinh.

Chín ba bạc mái đầu xanh

Phong trần cổ lụy chiến chinh một thời.

Thương nhau chỉ biết thở dài

Ba chìm bảy nổi cõi người phù du.

Niềm tin thiên Chuá bao la

Ngôi hai thỉnh nguyện âu sầu nỉ non

Gia đình bạn hữu xa gần

Góc trời Mỹ Quốc muôn vàn xót xa !

Âm dương đôi ngả chia lià

Tình cha nghiã mẹ biết đâu mà về

Dạm trường muôn nẻo sơn khê

Gió bay thoang thoảng não nề chuông reo!

Mênh mông sóng vỗ rì rào

Giấc mơ hồn gọi nghẹn ngào canh khuya

Sông Hương bến Ngự Nam Giao

Bồng bềnh sáu nhịp năm xưa lệ trào !

Sài Gòn Chợ Lớn cố đô

Kinh thành thất thủ nhạt nhoà mưa rơi

Ngổn ngang xác chết thân phơi

Vành tang khói trắng mây bay rụng rời !

Tỉnh ra giấc mộng u hoài

Xót thân lữ khách ngậm ngùi nhớ con

Tim già máu ửng sắt son

Tình thơ dào dạt giang sơn vọng về....

 

14.8.2010 Lu Hà

 

 

 

Tâm Hồn Người Mẹ

tặng mẹ con cô Trần khải Thanh Thủy

 

Ơ kià một mẹ một con

Hây hây má đỏ bồn chồn bên nhau

Vui tươi nở nụ hoa đào

Mẹ là Thanh Thủy mới ra khỏi tù

Trời mây sóng sánh la đà

Năm châu bốn biển dạt dào tình quê

Thủy Tiên cùng với An Khuê

Tự do dân chủ đề huề từ đây

Giang sơn gánh nặng càng dày

Bao nhiêu oan ức chất đầy tâm can

Nỗi niềm dân nước chưá chan

Trường văn trận bút cung đàn nỉ non

Thương chồng nhớ mẹ héo hon

Trùng dương dặm thẳm tâm hồn Việt Nam

Khổ đau bệnh tật âm thầm

Đầu trâu nữ quái tím bầm ruột gan

Lưu manh bạn với công an

Giưã đường gây sự dã man bạo tàn

Hiện trường án giả dối gian

Lấy lòng Mỹ Quốc tâm thần đảo điên

Biển đông quậy sóng vì tiền

Cứu nguy chế độ mới nên nỗi này

Thiên đường bánh vẽ còn say

Vịt vờ quốc tế dở ngây dở khùng

Thả tù chính trị lấy lòng

Gian ngoan xảo trá ai bằng Việt gian

Tuyên truyền báo chí xa gần

Đua chen lề phải chó săn mặt dày

Cùng đường giải tới Hoa Kỳ

Khoan hồng nhân đạo trò cười thế gian

Hoàng hôn bóng ngả chiều tàn

Ngán cho tư tưởng dế giun Mao Hồ!

 

28.6.2011 Lu Hà

 

 

 

Nhớ Lời Cha Dặn

chuyển thể từ thơ 8 chữ cuả thi sĩ Nguyên Hà: Ghi Nhớ Lời Cha

 

Cha khuất núi bóng trăng buồn thảm

Chốn lao tù ảm đạm hoang xơ

Con nằm nghe gió vi vu

Bên song cưả sổ hững hờ mây bay

 

Đời tủi hận bên loài quỷ đỏ

Bặt tin thư cảnh ngộ gia đình

Oán hờn ngùn ngụt trời xanh

Vành tang nấm mộ lòng mình khổ đau...

 

Mộ xanh cỏ dãi dầu mưa nắng

Nắm hương tàn nuốt đắng ngậm cay

Bồi hồi nhớ buổi ra đi

Linh hồn phảng phất bàn tay cha già

 

Vượt cám rỗ gian lao khổ cực

Thắng mưu mô chước độc con ơi!

Cắn răng phải chiụ đoạ đày

Đòn thù thâm hiểm lang sài đười ươi

 

Rừng Việt Bắc ghi lời tạc dạ

Lệ ưá trào cổ độ trăng ngàn

Nhớ cha thương mẹ bần hàn

Vợ con nheo nhóc đói ăn tháng ngày

 

Con xót lắm giưã bầy sói dữ

Lòng quặn đau lạnh lẽo bơ vơ

Chênh vênh vách đá tai mèo

Cú kêu vượn hú lửng lơ tro tàn

 

Hồi tưởng lại cánh chim vạn nẻo

Chí trai hùng tuấn mã năm xưa

Sa cơ nhuộm đỏ chiến bào

Phút giây tan nát bàn cờ hưng vong

 

Hãy nhóm lại nỗi lòng băng giá

Sưởi trái tim con cháu Lạc Hồng

Tương lai vận mạng quê hương

Nước non yêu dấu xóm làng còn đây

 

Lời cha dặn bên tai sang sảng

Bên mộ cha lồng lộng gió trời

Lạy từ con phải chia ly

Trùng dương cách trở bùi ngùi nhớ thương!

 

23.10.2010 Lu Hà

 

 

 

 Nỗi Lo Của Cha

 

Suốt cả chiều nay cứ vẩn vơ

Bâng khuâng lẩm nhẩm những vần thơ

Trắc bằng réo rắt đòi cuộc sống

Cát sĩ thương con lệ ưá trào.

 

Cha muốn đem lòng khuyên dạy con

Thương con chim nhỏ chốn lồng son

Kế thưà nòi giống mà đau xót

Mã số thông tin để sống còn….

 

Cuộc sống con ơi đâu chỉ ăn

Giàu sang lê bước gối sương tàn

Hoa lòng nhạt nhẽo vì tư lợi

Vẩn đục hồn mơ lệ ưá tràn

 

Tuổi tác càng cao cha phải đi

Bước vào vũ trụ hận tư duy

Ta bà ghẻ lạnh đầy oan trái

Thương chốn trần gian lạnh hẹp hòi...

 

Cha đã sinh con ở thế trần

Bao giờ hổ thẹn với lương tâm

Tự hỏi lòng mình thì tự biết

Ai người thật sự có lương nhân ?...

 

Ngày một ngày qua cứ lụi dần

Ngán đời tẻ nhạt tháng ngày xuân

Đến khi con hiểu thì cha đã

Vui trốn bồng lai hay quỷ thần

 

Cuộc đời ai sẽ lại chai lỳ

Cằn cỗi trái tim chẳng nghĩ suy

Cứ tự nhủ lòng rằng giỏi lắm

Nhà cao cửa rộng với xe hơi...

 

Chiều nay gió bấc đông về sớm

Hết đứng rồi ra thở vắn dài

Thương cho giọt máu lầm cát bụi

Lẫn với tro than của mật đời...!

 

 2008 Lu Hà

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen